+ Chào bạn đã đến wap truyện của chúng tôi, chúc bạn online Truyện.Wapchoi.Mobi vui vẻ! Hãy Đăng kí nick để làm thành viên của wap nhé!
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Bạn Muốn Đọc Đăng truyện | Truyện Dài Tập | Truyện Ngắn | Truyện ma có thật
- [TRUYỆN HOT MỖI NGÀY] Cô vợ bỏ trốn của sát thủ tổng đài.
WAPCHOI.MOBI - Wap game dành cho mobile
Wap Truyện » Truyện Dài » Truyện Tiểu Thuyết

Tiểu Thuyết - Quân Hôn Bí Mật Full


Điều chỉnh kích cỡ chữ

liệt hướng bọn họ chiếu tới, nhất thời không có chỗ nào che giấu.

Hết chương 17
bạn đang đọc truyện tại topkute.net

Quân Hôn Bí Mật | Chương 18
Edit : chucuoiyeu



Cậu bạn nhỏ Cố Gia Minh hiển nhiên là bị hoảng sợ, đứng ở nơi đó vẫn không nhúc nhích, từng đợt thanh âm cao thấp từ phía xa xa truyền đến. Nghiêm Chân rất nhanh đã hoàn hồn, đem tiểu tử kia bảo hộ ở sau người.

Chỉ thấy một ánh đèn pin sáng quoắc hướng hai người mà tới, tay Nghiêm Chân giơ lên ngăn ánh sáng rọi thẳng vào mặt, mơ hồ có thể nhìn thấy được một người cầm đèn pin đang chạy tới chỗ hai người bọn họ.


“Đang làm gì thế hả?” Giọng nói nghiêm khắc của một người đàn ông truyền đến.

Nghiêm Chân hạ cánh tay xuống, híp mắt để nhìn rõ người tới. Là một sĩ quan, quân hàm dưới ánh sáng của cái đèn phin càng chứng minh rõ ràng, người quân nhân kia cầm đèn pin đang đứng trước mặt bọn họ mà lớn tiếng.

Nghiêm Chân cảm giác được Gia Minh túm lấy tay áo của cô thật chặt, đành phải nhịn xuống sự sợ hãi, thấp giọng hỏi, “Xin lỗi, chúng ta là từ thành phố khác mà tới, xin hỏi nơi này là?”

Người sĩ quan kia liếc mắt đánh giá cao thấp bọn họ rồi mới nói, “Không biết đây là chỗ nào sao còn xông loạn vào?”

Một câu nói mà một lớn một nhỏ đều cúi đầu.

Người sĩ quan nghiêm túc nói, “Nơi này là thảo nguyên đang diễn ra trận diễn tập của 53 quân đoàn.” Nơi thảo nguyên này có đóng một ban chuyên môn trông coi ống dẫn dầu, vì đoàn xe lui tới cung cấp tiếp tế tiếp viện. Ba mặt bố trí phòng vệ, trong đó có một mặn là mượn lùm cây tự nhiên làm lá chắn. Người giống như Nghiêm Chân bị hiểu lầm xông vào đây không phải là không có, nhưng thảo nguyên ít người, người bình thường sau khi biết nơi này là khu vực quân sự thì sẽ không vào lại được.

Nghiêm Chân ngẩng đầu, cố gắng mỉm cười, “Vậy xin hỏi, trấn S còn xa lắm không?”

Sĩ quan nghe vậy thì kỳ quái nhìn cô một cái, rồi sau đó nâng tay chỉ phương hướng khác, “Đi theo hướng đó thêm 9 tiếng nữa.”

Nghiêm Chân cùng Tiểu tai họa có điểm choáng váng.

Sĩ quan đành phải thành thực nó, “Hai người đi theo hướng đó thếm 6 tiếng đồng hồ nữa là tới.”

Cho nên nói là họ đang đi lầm đường.

Nghiêm Chân và tiểu tai họa: “…….”

Nghiêm Chân có chút ủ rũ nhìn Cố Gia Minh, một cảm giác uể oái theo tận đáy lòng dâng lên. Di động không có tín hiệu, đường đi thì bị ngược. Lần đầu tiên trong cuộc đời cảm thấy thảm bại như vậy.

Hai bên chính là trầm mặc, bỗng nhiên có một người lính từ xa xa đã chạy tới, đối với sĩ quan hành lễ sau đó nới, “Tiểu đội trưởng, Thẩm sư trưởng nói đêm này muốn chúng ta ở nơi nay ăn cơm, anh xem an bài như thế nào?”

(tiểu đội trưởng: thường có cấp bậc trung sĩ)

“Anh ấy nói làm như thế nào thì cậu vào trong an bài tốt đi. Mấy ngày hôm trước xe tiếp tế vừa qua khỏi một chuyện, chúng ta có chọn được mấy thứ tốt.”

Thì ra người sĩ quan này là tiểu đội trưởng.

Người lính kia lĩnh mệnh mà đi, còn lại Tiểu đội trưởng đứng to hai mắt trừng to trừng đôi mắt nhỏ.

Tiểu tai họa tròng mắt vừa chuyển, nhìn tiểu đội trưởng trước mặt này, “Chú oi, chú cũng tham gia quân ngũ sao?”

Đối với cậu bé đáng yêu này, biểu tình của tiểu đội trưởng rút cuộc cũng có chút buông lỏng, lộ ra một nét cười nhẹ, “Chẳng lẽ chú mặc một thân quân trang này là giả sao?”

Bạn nhỏ Cố Gia Minh nhanh chóng lắc đầu, “Không giả, không giả. Ba của cháu cũng mặc quân trang nên cháu biết.”

Biểu tình của tiểu đội trưởng trở nên kỳ quái, “Ba cháu là ai?”

“Ba cháu là Cố Hoài Việt.” Tiểu tử kia kiêu ngạo mà tuyên bố, nhìn lại quân hàm của tiểu đội trưởng lại càng kiêu ngạo thêm, “Ba cháu là hai gạch bốn sao cơ.”

Biểu tình của tiểu đội trưởng kia trong nháy mắt đã thay đổi. Nghiêm Chân nhanh chóng lôi kéo Cố Gia Minh, không cho tiểu gia hỏa này khoe khoang nữa, vị tiểu đội trưởng trước mặt này là địch hay là bạn còn chưa phân rõ ràng đâu.

Nghiêm Chân nhìn tiểu đội trưởng vẻ với xin lỗi nhưng chỉ thấy tiểu đội trưởng đứng thẳng lưng, giơ tay lên hành lễ với cô, “Chào chị dâu.”

Nghiêm Chân, “….”

Trải qua một phen giải thích, Nghiêm Chân cuối cùng cũng hiểu được mọi việc. Thảo nguyên này là nơi diễn tập của 53 tiểu đoàn thuộc sư đoàn D, đối với vị tham mưu trưởng đại danh lững lẫy Cố Hoài Việt kia đương nhiên là sớm đã nghe qua. Nhưng người nhà tham mưu trưởng từ lúc đóng quân ở thảo nguyên này thì cũng chưa có bao giờ thấy qua.

Tiểu đội trưởng vừa rồi họ Cảnh, ngượng ngùng vỗ tay sau gáy, lại còn cuống lên sau mới dẫn hai người vào bên trong, “Thật sự là xin lỗi, chị dâu. Em không nghĩ tới khi đóng quân ở thảo nguyên này thì người nhà còn có thể tới thăm được, thật sự là ngoài ý muốn.”

Nghiêm Chân xấu hổ, co giật khóe miệng, “ Đúng vậy, đến nơi này cũng thực là ngoài ý muốn của tôi.”

Tiểu đội trưởng nói, “Vừa vặn hôm nay là diễn tập đã chấm dứt, Sư trưởng của sư đoàn D sẽ thối lui đến chỗ 827 của chúng ta, xe bọn họ ở bên kia. Xem có thể hay không đưa nhóm người chúng ta trở lại sở chỉ huy.”

Nghiêm Chân giật mình, “Diễn tập đã xong rồi sao?”

Tiểu đội trưởng kia cũng cười, lộ ra hai hàm rằng xếp rõ ràng, “Vâng, vừa mới chấm dứt ngày hôm qua.”

“Vậy… vậy nhóm tham mưu trưởng của các anh ở đâu?”

Tiểu đội trưởng nhìn xung quanh một chút, chỉ chỉ về phía địa đạo ở hướng bắc kia, “Cách thị trấn S không xa, hơn 10km lộ trình nữa. bất quá khoảng cách chúng ta với những người này có thể xa hơn, tầm 18km nữa đó chị dâu.”

Nghiêm Chân nhất thời cảm thấy mắt tối sầm, thật vất vả mới trở lại bình thường, cô hỏi tiểu đội trưởng kia, “Vậy nghỉ ở trong này là?”

“Người của sư đoàn D.”

Tiểu đội trưởng vừa nói vừa đẩy cửa, đầu tiên là một loạt xe Jeep cùng xe thiết giáp đập vào tầm mắt của Nghiêm Chân. Tiểu tai họa kia có vẻ vô cùng hưng phấn, nắm lấy tay của tiểu đội trưởng để cho hắn dẫn vào.

Nghiêm Chân làm bộ tức giận, trừng mắt nhìn cậu bé nhưng tiểu gia hỏa này cũng lập tức không tình nguyện mà quy thuận xuống.

Tất cả nơi này đều là sở chỉ huy của sư đoàn D, mọi người đang chuẩn bị trong chốc lát nữa ăn liên hoan, người đến người đi đều gặp thoáng qua. Có vài người lính đi qua bên người họ, trong ánh mắt của bọn họ đều không hẹn mà cùng lộ ra vẻ kinh ngạc. Tiểu đội trưởng cùng bọn họ cười nói, rồi sau đó nói với Nghiêm Chân, “chị dâu, chúng ta vào thôi.”

Tiểu đội trưởng Cảnh đi đến trước một căn phòng, gõ gõ cửa, chỉ chốc lát sau có một thượng úy liền ra mở cửa, tiểu đội trưởng vội vàng hành lẽ rồi nói, “Thẩm sư trưởng có ở đó hay không? Ở đây có một tình huống cần báo một chút.”

Thượng úy kia nhíu mày, “Có chuyện gì thì cứ nói với tôi.”

Tiểu đội trưởng Cảnh nhìn Nghiêm Chân do dự một lát, đang trong lúc hán do dự có nên nói hay không thì một giọng nam trầm thấp từ trong phòng truyền đến, “Trương Tề, có chuyện gì thế?”

Cùng với giọng nói là một bóng đen màu đen đang tiến ra, Nghiêm Chân vừa ngẩng đầu nhìn thẳng vào người có cảm giác áp bạch rất mạnh này – Thẩm Mạnh Xuyên.

Tiểu đội trưởng Cảnh đứng thẳng thân mình hành lễ, sau đó xem sự tình nói rõ một lần. Thẩm Mạnh Xuyên còn thật sự nghe, một ánh mắt tối tăm thỉnh thoảng lại liếc nhìn Nghiêm Chân cùng Cố Gia Minh đứng ở nơi đó, mà phía sau ánh nhìn đó là sự tìm kiếm thật sâu mà cũng có thể xem là nghiền ngẫm.

“Là người nhà của tham mưu trưởng Cố Hoài Việt thuộc sư đoàn A sao?” Thẩm Mạnh Xuyên thản nhiên lặp lại, hướng tầm mắt về phía hai người kia, “Như thế nào mà lại có bộ dạng như thế nào? Hay là đang gạt người khác đây?”

Nghiêm Chân chán nản, tiểu đổi trưởng Cảnh cũng là sửng sốt, “Không thể nào…”

Tiểu tai họa dẫu môi nói lại, “Mới không phải…”

Thẩm Mạnh Xuyên nở nụ cười, “Trương Tề, cậu điện thoại liên tuyến sang sư đoàn A, nói Cố tham mưu trưởng của bọn họ nhanh chóng tới đón người. Đãi ngộ này nha, đợt diễn tập lần 1 mới chấm dứt liền khẩn cấp cho người nhà đến đoàn tụ rồi. Thật là thiệt thòi cho người cô đơn như tôi.”

Nghiêm Chân nhíu mày, “Là chúng tôi tự chính mình đến, anh ấy không biết.” Lời vừa nói ra khỏi miệng cô liền thấy hối hận, quả nhiên ý cười trong mắt Thẩm Mạnh Xuyên càng đậm.

Tiểu đội trưởng Cảnh nhìn thấy không thể nói chen vào được câu nào, nên bắt đầu chạy đi ra chuẩn bị ăn liên hoan. Căn phòng có không gian lớn như vậy giờ chỉ còn bọn họ một lớn một nhỏ cùng Thẩm Mạnh Xuyên đối trận, phía sau còn truyền đến tiếng nói nhỏ vào điện thoại của Trương Tề.

Thẩm Mạnh Xuyên lấy một cái ghế dựa ngồi xuống, lại hướng Nghiêm Chân hất cằm, “Hai người đứng không cảm thấy mệt sao? Ngồi đi.”

Nghiêm Chân liếc mặt nhìn hắn một cái, rồi sau đó cùng Gia Minh lần lượt ngồi xuống trên ghế sofa, mặt có chút đề phòng.

Thẩm Mạnh Xuyên thoải mái mà cười, “Hai người không cần khẩn trương, hơn nữa nói gì thì tôi cùng Cố Hoài Việt vẫn là tốt nghiệp cùng một năm một trường nên một chút giao tình vẫn phải có chứ . Cam đoan đem hai người an toàn đưa đến 935 đi.” Nói xong còn nhả ra một ngụm khói thuốc, Cố Gia Min nhất thời không chịu được mà hắt xì một cái.

Nghiêm Chân cũng mỉm cười, “Cảm ơn anh, nhưng anh cũng không nên hút thuốc trong này, trẻ con không thể chịu được mùi thuốc.”

Thẩm Mạnh Xuyên thản nhiên liếc mắt nhìn cô một cía, sau đó dập tắt điếu thuốc đi.

Chỉ chốc lát sau giọng nói cả Trương Tề truyền đến, “Báo cáo sư trưởng, đường dây điện thoại của 935 bận, không liên lạc được.”

Thẩm Mạnh Xuyên cũng không quay đầu lại, “Vậy gọi cho Hoắc Trí Viễn của sư đoàn bọn họ, không được thì chúng ta sẽ tự đưa họ qua đó.”

Trương Tề co giật khóe miệng rồi lại gọi một cuộc diện thoại nữa, lần này là kết nối được.

Thẩm Mạnh Xuyên nhìn Nghiêm Chân rồi nói, “Hoắc Trí Viễn cách chúng ta không sa, hẳn là so với 935 còn gần hơn, hai người ở chỗ này kiên nhẫn đợi một chút đi.”

Tiểu gia hỏa kia còn dẫu môi nhìn hắn, “Vì sao chú không thể đưa chúng cháu đi?”

Thẩm Mạnh Xuyên nhíu mày, nở nụ cười rồi sau đó đi ra bên ngoài. Nhìn theo bóng dáng của hắn, Nghiêm Chân chỉ cảm thấy người này thật sự là một người kỳ quái.

Chỉ chốc lát sau, bên ngoài vang lên tiếng loa, thượng úy Trương Tề lúc này mỉm cười nhìn Nghiêm Chân cùng Gia Minh, đem một lớn một nhỏ này mời đi ra ngoài.

Thẩm Mạnh Xuyên đứng ở trên bậc cùa thang, mặt mày nhăn lại nhìn vị thiếu tá trước mắt, “Hoắc Trí Viễn đua, hắn thế nào mà lại không đến?”

Một vị thiếu tá hơn 40 tuổi hành lễ ròi nói, “Đội trưởng của chúng ta có việc nên phái tôi qua đây.”

Thẩm Mạnh Xuyên quay đầu gọi Trương Tề, “Cậu nói thế nào với Hoắc TRí Viễn vậy?”

“Nói là bên này có hai người, nói hắn nhanh tới đón người một chút.”

Vị đại tá này nhất thời nghẹn lời, hướng bọn họ phất phất

MẸO NHANH MÁY TÍNH:

BẠN CÓ THỂ SỬ DỤNG NÚT MŨI TÊN ĐỂ CHUYỂN TRANG
« 1... 20 21 22 23 24...100 ĐỌC TIẾP
Bài lọc: tieu thuyet - quan hon bi mat full
Bình Luận Truyện
Tags:Tiểu Thuyết , Quân Hôn Bí Mật Full,
Đọc Thêm Truyện Nhé Bạn
[QC] ỨNG DỤNG MOBILE FREE
Hệ Thống Site

Thành Viên vs Truyện Wapchoi
© 2014 Wap Chơi