+ Chào bạn đã đến wap truyện của chúng tôi, chúc bạn online Truyện.Wapchoi.Mobi vui vẻ! Hãy Đăng kí nick để làm thành viên của wap nhé!
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Bạn Muốn Đọc Đăng truyện | Truyện Dài Tập | Truyện Ngắn | Truyện ma có thật
WAPCHOI.MOBI - Wap game dành cho mobile
Wap Truyện » Truyện Dài » Truyện Tiểu Thuyết

Tiểu Thuyết - Thủy Tinh Trong Suốt Full


Điều chỉnh kích cỡ chữ

“Một sự hiểu lầm mà thôi!”. Nụ cười của cô ta quá kì dị, khiến Hiểu Khê thấy sợ hãi, lại thêm ánh mắt kích động vui mừng bao vây của các bạn học đều tập trung vào cô. Trong sự mong chờ nóng nảy của mọi người xung quanh, người con gái mềm mại đẹp đẽ nâng niu đó cuối cùng đã mở miệng: “Cô là ai?”.

Minh Hiểu Khê chỉ chính mình, ngờ vực hỏi lại: “Cô đang nói chuyện với tôi phải không?”.

Hạo Tuyết lạnh run lên tiếng: “Cô Phi Anh, có gì thì chỉ cần làm với tôi! Không nên dính dáng tới người khác!”.

Mọi người ghé tai thì thầm nhau, thì thầm nói riêng, có vẻ nghi hoặc. Tiểu Tuyền nhíu mày thở dài, lại là chuyện buồn người, lại là chuyên phiền não, Minh Hiểu Khê. Mắt của cô Phi Anh không ngừng liếc Hạo Tuyết một cái, nhưng vẫn nhìn chăm chăm vào Hiểu Khê, thủng thẳng hỏi một lần nữa: “Cô là ai?”
Hiểu Khê đành đáp ngắn gọn: “Tôi là Minh Hiểu Khê”.
Cô tiểu thư kì là đó lại buông tiếp một câu: “Cô biết tôi là ai không?”.
Hiểu Khê suýt chút nữa ngã, nhẫn nhịn, giả vờ mỉm cười: “Xin lỗi cô là…?”.
Người trả lời cô không phải là cô Phi Anh, mà là cô hầu đứng che dù: “Nhà tiểu thư chúng tôi nổi tiếng nhất từ xưa đến nay, gia truyền lâu đời nhất, lịch sử hiển hách nhất, địa vị cao quý nhất. Đây là người con gái đích truyền đời thứ 21 của gia tộc Cổ Thị 28 vị quan chức cao – Phi Anh tiểu thư”.

Minh Hiểu Khê líu lưỡi. Một câu nói rất dài, may mà cô ta có thể đọc thuộc đến lưu loát như thế. Nhưng có người không hài lòng. Cô tiểu thư đó trừng mắt: “Một chút khí thế cũng không có!”.
Người hầu miệng câm như hến, hai chân run rẩy, rồi dùng hết sức la lớn: “Tiểu thư nhà tôi nổi tiếng nhất từ xưa đến nay! Gia truyền lâu đời nhất! Lịch sử hiển hách nhất! Địa vị cao quý nhất! Là người con gái đích truyền đời thứ 21 của gia tộc Cổ Thị 28 vị quan chức cao – Cổ Phi Anh tiểu thư!!”
“Âu!”.
“Chao ôi!”
“Ôi!”
Các học sinh của Quang Du muốn ói ra. Cổ Phi Anh tiểu thư này thật là lợi hại, mỗi lần tự giới thiệu gia đình nhất định làm “điên đảo” mọi người, cho dù đã nghe qua 7,8 lần cũng vậy. Minh Hiểu Khê trừng mắt, cố gắng nén buồn cười: “Hơ hơ… ngưỡng mộ đã lâu nay mới gặp”.
Cổ Phi Anh cười rất ngạo mạn: “Cô – biết thân phận của tôi không?”.
Minh Hiểu Khê chớp chớp mắt: “Nếu cô nhất định muốn nói, có thể ngắn một chút không?”.
Cổ Phi Anh liếc nhìn Hiểu Khê đầy khinh bỉ. Người hầu của Phi Anh đứng đỡ lời: “Tiểu thư nhà tôi là do nhà họ Phong đặc biệt chọn lựa, nhà họ Cổ chính thức đồng ý. Tức là sẽ trở thành vợ chưa cưới ưu tú tài giỏi, phẩm hạnh và học vấn của Phong Giản Triệt thiếu gia”.
Hạo Tuyết phẫn nộ la lối: “Không sợ mất mặt sao? Anh Triệt thừa nhận cô là vợ chưa cưới của anh ấy khi nào?”.
Ánh mắt khinh miệt của Phi Anh liếc xéo Hạo Tuyết, rồi nhìn chăm chăm vào Minh Hiểu Khê.
Hiểu Khê bụng bảo dạ: “Trời ạ, cô ta phải chăng đầu óc có vấn đề? Sao lắm chuyện thế nhỉ?”

Phi Anh bỗng bật cười, cất giọng khinh mạt: “Đúng là đồ hồ ly tinh”.

Hạo Tuyết kinh ngạc la lớn: “Cô đang nói hồ đồ gì đó?! Không được sỉ nhục chị Hiểu Khê!”.

Cổ Phi Anh quan sát kỹ gương mặt tức giận của Hạo Tuyết, bỗng cười lạ lùng: “Ơ, tôi quên, cô mới chính là người yêu thương tha thiết Giản Triệt. Đáng thương quá, tiểu nha đầu, cô chẳng lẽ không biết chị Hiểu Khê của cô đang suy tính cướp anh Giản Triệt sao?”.

Hạo Tuyết đứng chết trân như khúc gỗ.
Tiểu Tuyền than thở: “Ai nói Cổ Phi Anh là tiểu thư bị thịt, ngu ngốc đờ đẫn”.

Im lặng một cách kỳ lạ. Mọi người nín thở chờ sự đón đầu đánh mạnh của Minh Hiểu Khê. Ký giả tập san Quang Du âm thầm trong mọi người đã suy đoán ra vô số loại giả thiết đủ khiến mọi người cuộn trào nhiệt huyết, cục diện phát triển mãnh liệt khó mà đè nén. Ai mà đoán được trước.

Theo sự ghi chép của tập san Học viện Quang Du đầy quyền uy, lúc đó, Minh Hiểu Khê chân thành tha thiết nói với Cổ Phi Anh: “Ái chà, vậy là cô cợ chưa cưới của anh Triệt, chúc mừng, chúc mừng!”.

Cổ Phi Anh lạnh nhạt cao ngạo răn đe: “Cô không nên có ý nghĩ bất chính với Phong Giản Triệt. Anh ấy sẽ là chồng tôi”.

Minh Hiểu Khê đáp rất nghiêm túc: “Tôi bảo đảm, quyết không có ý nghĩ bất chính với anh Triệt”.

Không có khói thuốc súng. Không có chiến tranh. Nhưng đã có một trận phong ba đang dậy sóng trong tâm hồn yếu đuối của Minh Hiểu Khê. Các học sinh của Học viện Quang Du rất thất vọng trước hành động đầu hàng nhanh chóng của cô.
“Đi thôi!”, Hiểu Khê mỉm cười như trút được gánh nặng, kéo tay của Hạo Tuyết giục giã. Tay của Hạo Tuyết rất lạnh, cứng đờ.
Canh thịt bò đậm đặc đang sôi sùng sục. Mùi vị thơm nồng lan khắp khách sạn. Hiểu Khê nhìn chăm chăm vào nồi thịt bò. Nom cô thật ủ dột, ngón tay trỏ ngậm trong miệng đã bị cắn đến nỗi xanh tím lại.
Giản Triệt nhìn cô, và gọi: “Minh Hiểu Khê”. Ngón tay thon dài quơ qua quơ lại trước mặt cô. Gương mặt cô vẫn bất động như pho tượng. “Minh Hiểu Khê”. Anh vui tính gõ lên đầu cô. Nhưng nom cô vẫn chưa hoàn hồn. Anh đành quát lớn: “Minh Hiểu Khê!”.
Hiểu Khê giật nảy mình, kêu ầm lên: “Làm sao? Làm sao! Có phải thịt bò không?”. Cô nhìn Phong Giản Triệt đầy nghi hoặc: “Anh Triệt, có chuyện gì thế?”.
Giản Triệt nắm lấy ngón tay bị thương của cô, hỏi nhỏ: “Có việc gì buồn vậy?”. Bàn tay của anh rất ấm, nắm chặt lấy ngón tay nho nhỏ của cô, có ánh mặt trời, trong nháy mắt dòng chảy của mạch máu toàn thân đều thay đổi đến nỗi thư giãn mà còn thong thả.
Minh Hiểu Khê cúi đầu, im lặng. Giản Triệt nhẹ nhàng xoa lên những dấu răng rất sâu trên ngón tay nhỏ của cô và hỏi: “Em gặp Cổ Phi Anh rồi phải không?”.
Quả nhiên cái gì đều không giấu nổi anh ta. Minh Hiểu Khê chau mày, buồn bực nói: “Vì sao mỗi người đều có vị hôn thê? Giống như Cổ Phi Anh của anh, Dương Thiên Phụng của Đông Hạo Nam và của Mục Lưu Băng… Các anh đã không thích người ta, sao không cự tuyệt ngay lúc đầu? Vì sao có vị hôn thê rồi lại không quan hệ cho tốt, lại cứ gây ra nhiều chuyện hiểu lầm”.
Giản Triệt chua chát đáp: “Chính anh cũng không hề biết về việc của Cổ Phi Anh trước đó”.
Hiểu Khê rút ngón tay ra khỏi bàn tay của Giản Triệt, than: “Các anh đều giống nhau, đều nói như thế”.
Triệt cúi nhìn lòng bàn tay trống trơn của mình, chợt thấy lòng trống rỗng.
Canh thịt bò nấu thật thơm ngon. Minh Hiểu Khê ăn một lèo hết tám miếng thịt lớn, uống hết hai bát canh to, bụng căng tướng, toàn thân khắp người ấm áp, tinh thần phấn chấn trở lại. Cô đặt cái muỗng trên bàn ăn xuống một cái “ầm”, lớn tiếng nói với Phong Giản Triệt: “Em không vui! Rất không vui!”.
Phong Giản Triệt ngừng ăn, chằm chằm nhìn cô.
Hiểu Khê bực bội nói tiếp: “Vị hôn thê đó của anh khiến bao người ghét, anh có biết hay không? Ngạo mạn! Giả dối! Cuồng vọng! Anh mà nghe được những gì cô ta nói nhỉ? Thật đáng ghét!”.
Giản Triệt cười: “Nhưng nghe nói em rất khách khí đối với cô ta. Phải không?”.
Minh Hiểu Khê thở dài: “Em…”.
Giản Triệt cười trêu: “Minh Hiểu Khê luôn thành công ở mọi nơi mọi chỗ. Minh Hiểu Khê số một thiên hạ nhưng hôm qua đã thất bại trước mặt Cổ Phi Anh rồi”.
Hiểu Khê bực bội gãi đầu, nhăn nhó thanh minh: “Em cũng không rõ làm sao mình đột nhiên biến thành không có sức lực như thế. Lúc đó em thậm chí còn hơi lo, lo làm cô ta tức giận… Em sợ sau khi làm cô ta tức giận…”. Cô ta rùng mình, không nói tiếp nữa.
Phong Giản Triệt không biết đã đến bên cạnh cô từ lúc nào. Hiểu Khê chỉ cảm thấy hơi thở ấm áp và vui vẻ của gió xuân bao quanh mình. Cô gắng gồng mình hồi lâu, cuối cùng không cưỡng lại nổi sự mê hoặc đó, nhẹ nhàng ôm lấy thân hình thon thả của Giản Triệt, úp mặt lên ngực anh.
Hiểu Khê hiểu rõ mình thích Phong Giản Triệt. Từ trước cô đã luôn thích ở bên cạnh anh, thích nghe anh nói, thích nhìn anh mỉm cười, thích anh nhìn cô. Nhưng sao lần này dầu đã được ôm anh mà trong lòng cô lại thấy hơi run rẩy thế nhỉ. Có cái gì đó vừa ngọt ngào, vừa chua chát, lại vừa vùng vẫy giằng xé muốn gào thét trong cô.
“Hiểu Khê, em không cần lo lắng về Cổ Phi Anh”, Giản Triệt êm ái nói, khiến người ta thật yên tâm, “Việc của cô ta, anh sẽ giải quyết. Hãy tin tưởng anh. Anh quyết không để cô ta trở thành Thiết Sa Hạnh thứ hai”.
Minh Hiểu Khê nhắm mắt. Hóa ra là như thế, điều mà cô ta không yên tâm hoàn toàn không phải là Cổ Phi Anh, mà là hình bóng của Thiết Sa Hạnh điên cuồng la hét và đang vung vẩy cây súng, mình chảy đầy máu. Cô hối hận vô cùng. Nếu lúc đầu, cô đối với Thiết Sa Hạnh không ấu trĩ đến vậy, sự việc đã không phải có kết cục như bây giờ.
Cô chưa từng tâm sự điều này vơi ai nhưng Giản Triệt lại hiểu thấu lòng dạ cô. Giọng anh vẫn róc rách như làn suối, thủ thỉ bên tai cô: “Em lớn rồi, Hiểu Khê, không còn quá xúc động như trước, nhưng đáng yêu hơn trước”.
Hiểu Khê hơi chạnh lòng, hỏi lại “Đáng yêu ư? Anh thấy em không có dũng khí sao?”.
Giản Triệt vỗ nhẹ lên đầu cô ta, cười lanh lảnh: “Ngốc quá! Dũng khí có biểu hiện lúc gây lộn không? Hiểu Khê của chúng ta, từ trước đến giờ không trốn tránh chuyện gì, từ trước đến giờ không oán trời trách người, từ trước đến giờ không đánh mất lòng tin, là người con gái có dũng khí nhất trên thế giới này!”
Minh Hiểu Khê cười, ngước khuôn mặt xinh xắn lên nhìn anh. Ánh sáng rọi vào mắt cô lấp lánh: “Triệt! Em sẽ không làm cho anh thất vọng! Em nhất định không làm cho anh thất vọng! Em nhất định sẽ làm một Minh Hiểu Khê xuất sắc nhất!”.
Giản Triệt mỉm cười, vuốt nhẹ tóc cô.
Học viện Quang Du sẽ phát giải thưởng Học sinh có tác phong quyết đoán nhất cho Minh Hiểu Khê lớp 3 năm 2. Nhiều người cho rằng cô xứng đáng đoạt giải thưởng này bởi dù mưa gió tầm tã, dù sấm động phong ba, Minh Hiểu Khê vẫn ngày ngày tới châm cứu cho Phong Giản Triệt. Và sau khi Cổ Phi Anh gây hấn với Minh Hiểu Khê, lại không có đoạn kết. Kể cả Minh Hiểu Khê rõ như ban ngày tiếp xúc thân mật với Phong Giản Triệt, đều không thấy Cổ Phi Anh ghen tuông hoặc đến gây sự tiếp. Vậy mà nguyên nhân quan trọng nhất khiến tập san Quang Du phát giải thưởng lần này lại không phải là hai lý do trên, mà là Hiểu Khê đã bắt đầu “chung sống thân mật” với Phong Giản Triệt. Quả là một tin động trời.
Sự việc Triệt – Khê yêu nhau trở nên nóng hổi và náo động khắp Học viện Quang Du. Minh Hiểu Khê dù có liên can, nhưng trái lại hoàn toàn không quan tâm, tâm tình vui vẻ, cười nói suốt ngày. Vậy Hiểu Khê mà không được giải “giải thưởng người có tác phong quyết đoán nhất”, ai sẽ có tư cách đây?
Kỳ tích quả nhiên có thể được tạo ra bởi bàn tay còn người. Bác sĩ Susi châm một điếu thuốc, chằm chằm nhìn Minh Hiểu Khê đang rạng rỡ như ánh mặt trời. Ông buột miệng khen: “Cô gái, cô làm tôi kinh ngạc đấy!”.
Hiểu Khê cười thật đáng yêu: “Bác sĩ cứ gọi tôi là Hiểu Khê đi. Tay phải của anh Triệt phải chăng đã đỡ rồi?”.

Bác sĩ Susi vừa chậm

MẸO NHANH MÁY TÍNH:

BẠN CÓ THỂ SỬ DỤNG NÚT MŨI TÊN ĐỂ CHUYỂN TRANG
« 1... 45 46 47 48 49...57 ĐỌC TIẾP
Bài lọc: tieu thuyet - thuy tinh trong suot full
Bình Luận Truyện
Tags:Tiểu Thuyết , Thủy Tinh Trong Suốt Full,
Đọc Thêm Truyện Nhé Bạn
[QC] ỨNG DỤNG MOBILE FREE
Hệ Thống Site

Thành Viên vs Truyện Wapchoi
© 2014 Wap Chơi