+ Chào bạn đã đến wap truyện của chúng tôi, chúc bạn online Truyện.Wapchoi.Mobi vui vẻ! Hãy Đăng kí nick để làm thành viên của wap nhé!
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Bạn Muốn Đọc Đăng truyện | Truyện Dài Tập | Truyện Ngắn | Truyện ma có thật
WAPCHOI.MOBI - Wap game dành cho mobile
Wap Truyện » Truyện Dài » Truyện Teen

Truyện Teen - Chuyện Tình Của Cô Nàng Lớp Trưởng Đanh Đá và Chàng


Điều chỉnh kích cỡ chữ

lớp…
Tiếng giầy nện cộp cộp lên sàn nhà, rồi im lặng một chút ở nơi mà nàng lớp trưởng đang “phiêu du cõi tiên”.
Có tiếng ngồi xuống…
Hai bàn tay thanh mảnh của đại mĩ nam đan chéo, ngồi đối diện cô nàng độc thân…
Đôi mắt nâu trầm không có chút ý niệm “tử tế” gì…
-Trang àh! Tôi muốn ngủ, bà về chỗ đi!
Cô nàng ngái ngủ che miệng ngáp dài, lơ mơ tỉnh lại một chút. Cô chợt phát hiện, màu áo nam sinh, liền ngẩng đầu lên một chút…
Nếu như hoàng tử đã làm cho bao cô gái ngoài kia điêu đứng, thì thật đáng tiếc, cô nàng độc thân theo chủ nghĩa cá nhân này chỉ ngáp dài, gãi gãi đầu hết sức vô duyên, hỏi:
-Từ lớp nào chui qua 10a2 thế?
Thay cho câu trả lời, chàng trai mĩ nam chỉ nhếch mép, hai bàn tay vẫn đan chéo:
-Dư Thái Thảo ?
-oạp! Ờh! biết rồi còn hỏi! cả khối này, có ai không biết!
Chàng trai hơi ngavj nhiên về độ chịu đựng của cô nàng và độ “pround” cao ghe gớm của cô bé. Lại nhếch môi:
-Hôm qua chạy, chắc mệt lắm nhỉ?
Thái Thảo tỉnh hẳn, to mắt hết cỡ, nhìn. Trời ạh! đây là tên gây sự ở peaceful hôm qua. Có lẽ, hắn tìm cô vì cô đã cứu kẻ thừ hay ai đó…
-hơ hơ! “Tớ” quen “đằng ấy” hả?
Cô nàng đổi giọng 180 đọ, chiêu tia mắt ngây thơ vô tội về phía hắn ta…
Anh bạn đại mĩ nam kia không cười nói gì, chỉ đứng lên, đút tay vào túi, thong thả đi ra, để lại câu nói xanh rờn…
-Thái Thảo! Tôi còn tìm cô dài dài! Nhớ lấy Quách Khải Khang này…
Thay vì sợ hãi, cô chóc lại căng mắt lên thách thức:
-Vậy sao? Thế thì, thưa Quách thiếu gia, Thái Thảo xin đợi…
Anh ta không dừng lại, trên môi vẫn khép một nụ cười bí ẩn, tiếng giầy lộp cộp dần dần rời khỏi 10a2…
Lúc này, lũ bạn chiến hữu mới từ đâu mò ra…
Thái Thảo căm tức thét lên:
-lũ đáng chết kia! Trong khi tôi đương đầu với tử thần, các cậu ngồi chết gí ở xó nào???
Thuận đà, nàng ném vèo vèo hai quyển sách giày bịch trên bàn theo những đường cong parabol tuyệt đẹp, ra ngoài cửa lớp…
Chịu đi, vì cô lớp trưởng đang lên cơn khùng…
Vậy ra, Thái Thảo vẫn biết Quách Khải Khang là thần chết???
Cô cũng có ngày biết sợ ư? Tin sốc!!!
Trong khi nữ quỷ đang xả giận ở kớp, thì ngoài ssan trường, lại thêm một chiếc “mẹc” từ ngoài vào. Không như tốc độ “bàn thờ” của chiếc laborghini, chiếc Mecxerdec này đi rất từ từ, trong yên tĩnh…
Cửa xe cũng từ từ mở ra…
Và từ trên chiếc xe sang trọng, một thiếu niên bước ra, chậm rãi, chậm rãi như cố trì kéo thời gian…
Mái tóc nâu tuyệt đẹp…
Đôi mắt đen lay lay ẩn sau lớp tóc nâu loà xoà…
Mũi thẳng thanh cao…
Cao! Rất cao!
Nếu kẻ đến trước đẹp theo kiểu kiêu ngạo, kèm theo chút bí ẩn, huyễn hoặc, thì kẻ này là một vị thánh sứ, mang vẻ đẹp cũng…khôn tả!
Toàn bộ nữ sinh bóp chặt trái tim…
Hận không thể móc nó ra cho nó khỏi đập loạn xạ…
Tâm hồn các nữ sinh giờ đây đã bay đi đâu hết?
Chỉ mới một ngày, nhà trường đã làm cho biết bao cô gái mơ mộng ngây thơ truỵ tim, thử hỏi sau này, ai còn học được?
Trường ác quá!

Chàng trai đẹp lạ lùng đó, không thèm nhìn lấy một cái, không thèm nhếch mép một cái, chậm rãi cùng ba vệ sĩ, bước vào phòng giám hiệu…
Trong phòng giám hiệu, cũng có một nam sinh mới đến, tay nâng một ly trà, chậm rãi thưởng thức vị đắng ngọt của trà, chân gác lên bàn tiếp khách, lim dim mắt nhìn kẻ đi vào…Có chút ngạc nhiên…Ba vệ sĩ ở sau chàng trai tới trước không khỏi căng mắt nhìn…
Chàng trai tới sau, sang phía chiếc bàn đối diện, hành động tương tự như kẻ bên kia. Chân, cũng đặt an vị trên bàn. Tay, cũng nâng ly trà xanh, chậm rãi nếm vị đắng. Vệ sĩ cũng ở phía sau…
Có ai coi hiệu trưởng ra gì không?
Vị hiệu trưởng thật đáng thương làm sao!
Tức, nhưng làm gì được? vì kia là 2 quý tử của 2 tập đoàn đã bảo trợ cho trường….
-Không ngờ, Kim thiếu gia lại có tên là Nguyên!
Chàng trai tới trước mở màn, nhếch môi cười mỉa.
Chàng trai tới sau bình tĩnh không ngờ, chỉ hơi mở khoé miệng;
-Ồh! chỉ là một hiểu nhầm đáng tiếc, Quách thiếu gia!
Hai thứ giọng khàn khàn, tuy mỗi người một kiểu, nhưng vang lên đầy uy lực! Hai kẻ kia đã mở mắt ra nhìn nhau…Sáu người vệ sĩ, ai ai cũng đã bóp tay răng rắc, chuẩn bị vào cuộc…
Hai chàng thiếu gia, tay đan chéo vào nhau, nhìn nhau cười mỉa, nhưng ai biết trong những cái đầu lạnh lẽo ấy nghĩ gì?
Nguy cơ chiến tranh sắp sảy ra!
Hiệu trưởng đáng thương lau mồ hôi, e hèm một cái, hi vọng hai đại thiếu gia còn biết sự có mặt của ông mà kiềm chế.
Ông vội gọi lên lớp cho cô bé lớp trưởng 10a2…
Bắt cô nhóc xuống đây, để đưa “hai bạn mới” đi thăm trường…
Đừng trách thầy và đừng hỏi tại sao, thầy đổ mọi việc lên đầu Thái Thảo!
Vì hai kẻ kiêu ngạo với chiến tích “khủng bố” mà không một trường nào muốn chứa chấp, cuôi cùng bị hai vị chủ tịch tống về đây!
Vì hiệu trưởng đã già rồi, lỡ hai kẻ kia “cao hứng” đánh nhau ở đây, thầy làm sao chạy nổi?
Thái Thảo còn trẻ, nhanh nhẹn, cơ hội “sống sót” cao hơn!
Mái đầu đen với lọn tóc xoăn đuôi ngựa từ ngoài, nhẹ nhàng đi vào, cất cái thân mình siêu lùn vào trong phòng (1.55mét!).
Cô nhóc đảo mắt nhìn xung quanh, giật mình thấy kẻ “ban nãy và hôm qua”, đảo mắt qua bên kia, thì thấy kẻ “bạt mạng”. trời ơi! Thế này là sao? Ai giải thích được, tôi trả một tỉ!!!
Thái Thảo chăm chăm nhìn kẻ đến sau, miệng há hốc, chỉ chực rớt xuống cằm…
-Là cậu đó hả? cậu tên Nguyên đó hả?
Tiếng gọi đầy vẻ ngạc nhiên của cô làm cho chàng thiếu niên nhíu mày, vì cô là kẻ đầu tiên không khen cậu “đẹp” khi gặp mặt. thay vào đó là một câu hỏi ngớ ngẩn!
`Chàng trai chỉ lắc đầu nhẹ một cái, rồi dửng dưng quay đi ngủ tiếp.
Là sao? Thái độ gì thế? Từ trước tới nay, chưa một ai dám hành đông như thế với cô nàng độc thân…
-Cậu bị câm hay bị điếc?
Không trả lời, vẫn chỉ có tiếng thở đều đều của tên kiệm lời…
-đồ mất lịch sự!
Theo cá tính thường có, cô nàng nóng tính hừng hực khí thế kéo tay áo lên, sẵn sàng gieo một chưởng cho kẻ vô duyên hợm của bạt mạng…
“pặc”!!!
Không có gì thê thảm hơn, khi sắp đánh được hắn mà lại bị hắn tóm chặt tay. Cậu ta mở mắt, chiếu tia mắt đen thẫm xuyên qua đáy mắt Thái Thảo, khoé môi chỉ mở ra một chút, đủ để thoát ra ba chữ:
-Cô muốn chết?
Không những không thèm sợ, cô ả còn kéo mạnh tay ra, trừng mắt sừng sộ:
-Đồ mất lịch sự! chí ít, khi tôi cứu cậu, cậu phải cảm ơn tôi một câu! Đã thế, còn dám lộng hành với tôi? Đừng nghĩ Dư Thái Thảo này không dám cho cậu một cái bạt tai!!!
Doạ ư! Bạt tai?
Cả hai chàng hoàng tử đều hơi ngạc nhiên, kèm theo chút hứng thú…
Tên trước mặt cô gái lại tiếp tục hành trình phiêu du cõi bông lai, không xem lời cô ra gì!
Một sự sỉ nhục lớn với cô nàng đầy danh dự!
Mặt cô cứ tái dần…
Vặn lại khớp tay…
“BỐP”
Một cái bạt tai với những tràng âm thanh anh hùng vọng ra từ nhà ban giám hiệu. hiện tại, có bao nhiêu đôi mắt, có bấy nhiêu bất ngờ…(trừ chủ nhân siêu phẩm “dấu ấn bàn tay Việt”)!
Chàng trai phải hứng chịu cái bạt tai, ngồi khoang chân, ung dung mặc kệ vết hằn đỏ từ 5 ngón tay, tách trà lại thấp thoáng trên môi…
-Cô biết không…
Anh ta đột ngột lên tiếng, phá tan bầu không gian tĩnh lăng sau khi mội người đã được xem siêu phẩm. Cô nàng vẫn không biết sợ, thản nhiên khoanh tay nhìn…
-Kim Nguyệt Hàn này, từ khi sinh ra, đây là lần đầu bị một đứa con gái đánh…
-Và đặc biệt hơn, lại bị một con bé nghèo đánh!
Quách Khải Khang từ nãy tới giờ im lặng, để bây giờ, cất cái giọng mỉa mai khích bác Kim Nguyệt Hàn…
Mặc cho Khải Khang nói gì thì nói, Nguyệt Hàn lại gần Thái Thảo, đăm chiêu nhìn cô gái nhỏ, hỏi một câu tưởng như không có gì liên quan:
-Ở đây, nơi nào kín đáo nhất?
Vẫn cái tính bộp chộp, cô nàng trả lời mà không thèm cân nhắc:
-Nhà kho!
-Vậy là tốt!
Chàng thiếu gia họ Kim chỉ nói lấp lửng như vậy, không cười nửa miệng như chàng thiếu gia họ Quách, đoạn, nhanh như cắt, túm lấy cô nàng láo toét tên “cỏ xanh” ra ngoài, nhẹ như nhấc cuộn bônh, không để cho cô nàng kịp giãy giụa!
Đôi chân cao dài thoăn thoắt bước ra ngoài…
Chàng thiếu gia còn lại ngạc nhiên ngửng dậy, rồi lại cười nửa miệng đầy bí ẩn!
Sắp có trò hay! Chương III: Tai nạn nhà kho…
Tội nghiệp cho cô nàng đanh đá, bị hoàng tử lôi, à, xách đi không chút thương tiếc!
Các nữ nhân trong trường đều lắc đầu nhìn nàng. Một số ghen với nàng, một số thương cho nàng.
Vì, nếu chàng hoàng tử kia mà bình thường như bao nam sinh khác, thì 100% là ghen hết!
Đằng này, kẻ này quá quá đặc biệt, đến nỗi, không một nam_ nữ sinh nào dám face to face với chàng. Vậy nên, họ chỉ dám “nhớ” chứ không dám “thương”!!!
Thái Thảo la lên oai oái, trì kéo kịch liệt, giật giật tay chàng, bấu víu, máu đã chảy ra mà tên trơ lì kia vẫn sải dài chân, thoăn thoắt kéo cô đi!
Về phía…kín đáo!
“RẦM”!
Cánh cửa nhà kho bị giật ra không thương tiiếc. Nguyệt Hàn ra hiệu cho ba vệ sĩ về nhà xe đợi, không quên đóng chặt cửa lại.
Ba người vệ sĩ, quả thực rất muốn cười, nhưng cố kìm lại được. lần đầu thấy thiếu gia nổi hứng…”phong tình”!
Cô nhóc bướng bỉnh bị ném không thương xót lên tấm nệm nhảy cao…
Tiếng vải xé xoèn xoẹt…
Tiếng kêu la oai oái!
(cấm nghĩ vớ vẩn! tg cực kì trong sáng đó)
Chàng hoàng tử họ Kim đưa tấm vải ra trước mặt nàng…
-Làm cái quái gì thế??
Cô nhóc ngạc nhiên mở to đôi mắt đen láy nhìn tấm vải, rồi ngây ngốc nhìn chàng hoàng tử…
Ôh! Một vết thương, có lẽ do nàng đã bấu chặt tay chàng quá, và giờ, chàng đang bắt đền nàng chăng?
-Ai bảo cậukéo tôi vào đay làm gì? Do cậu đấy nhé! Không có tay hay sao…Tôi không biết băng bó…
-Tuỳ ý!
Nên phải hiểu ngay ngụ ý của chàng trai. Tuỳ ý, theo kẻ kiệm lời, một là “băng tuỳ ý”, thứ nữa là “chết tuỳ ý”!
Thái Thảo ngoan ngoãn, cầm mảnh vải, rủa thầm tên chết toi kia, cố tình quấn thật chặt miếng vải…
-xong rồi, tôi về được chưa? Có mỗi cái việc nhỏ như con muỗi mà lôi người ta vào đây, cứ tưởng…Hết cả hồn!
-Tưởng?
Giật bắn mình, nàng tự rủa chính cái mồm và rủa tên “thần khuyển”…
-có chi đâu? Tôi đùa chút cho vui ý mà!!!
Nàng nhanh nhẹn đi ra phía cửa, tin chắc kiểu gì cũng thoát được, nàng mới vừa giật cửa, vừa mắng rõ to:
-Tâm thần phân liệt!
Ai ngờ, cái cửa cứng đầu không thèm nghe theo cô nhóc, cứ cứng đơ ra!
Còn mặt của “nạn nhân” thì ngày một tối lại…
Kim Nguyệt Hàn chậm rãi lại gần cô nhóc, làm nàng hơi hoang mang…
Từ từ kéo nàng về phía sau…
“rầm”!
Cánh cửa lại mọt lần nữa đóng lại oanh liệt, sau khi hoàng tử đáng ghét đẩy nàng vào phía trong. Hắn nhốt nàng lại?
-Thả tôi ra! Thả tôi ra! Đồ tâm thần kia! Thả tôi ra!
Đáp lại những âm thanh ồn ào của nàng, chỉ còn lại tiếng chân giày lộp cộp đi xa dần…
Xong! Còn lại một mình trong căn phòng tối om kín mít. Cúp điện! thu lu trên chiếc nệm, Thái Thảo run lên…
Sợ bóng tối!
Sợ im lặng!
Tất cả chỉ tại cái tính bộp chộp!
Không dám ngồi yên ở một chỗ lâu,

MẸO NHANH MÁY TÍNH:

BẠN CÓ THỂ SỬ DỤNG NÚT MŨI TÊN ĐỂ CHUYỂN TRANG
« 1 2 3 4...8 ĐỌC TIẾP
Bài lọc: truyen teen - chuyen tinh cua co nang lop truong danh da va chang
Bình Luận Truyện
Tags:Truyện Teen , Chuyện Tình Của Cô Nàng Lớp Trưởng Đanh Đá và Chàng ,
Đọc Thêm Truyện Nhé Bạn
[QC] ỨNG DỤNG MOBILE FREE
Hệ Thống Site

Thành Viên vs Truyện Wapchoi
© 2014 Wap Chơi