+ Chào bạn đã đến wap truyện của chúng tôi, chúc bạn online Truyện.Wapchoi.Mobi vui vẻ! Hãy Đăng kí nick để làm thành viên của wap nhé!
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Bạn Muốn Đọc Đăng truyện | Truyện Dài Tập | Truyện Ngắn | Truyện ma có thật
WAPCHOI.MOBI - Wap game dành cho mobile
Wap Truyện » Truyện Dài » Truyện Teen

Truyện Teen - Dạy Dỗ Ác Ma Full


Điều chỉnh kích cỡ chữ

sao? Tại sao em lại sợ anh?" Tầm mắt Quan Chấn Ngôn dừng trên đôi môi run rẩy của cô.

"Em không sợ anh, bởi vì sự hiểu lầm của anh khiến em phẫn nộ đến phát run. Quan Ngữ là em trai của anh, em có chừng mức, hi vọng về sau anh không nên nói những lời vũ nhục em như thế nữa ." Đỗ Nhược Đồng kiêu ngạo mà ngẩng cằm lên.

"Anh cảm thấy tốt nhất em nên sợ anh." Bàn tay Quan Chấn Ngôn che ở cổ của cô, chiếc cổ trắng mịn trong tay hắn giống như một gốc cây bách hợp yếu ớt, tùy thời đều có thể bị chặt đứt

"Tại sao?"

"Bởi vì anh có thói quen phá hủy tất cả những người nào hay vật gì không sợ anh." Hắn nói nhỏ, cánh môi quỷ dị giống như là chưa từng mở ra.

Bỗng dưng Đỗ Nhược Đồng rùng mình một cái, nhanh đến nỗi cô không kịp ngăn cản

Sự lạnh lẽo chui vào từng tấc trên cơ thể của cô, khiến cô cảm thấy lạnh quá. Là ánh mắt quá lạnh lẽo của hắn, hay do máy điều hòa trong phòng trở nên lạnh đây?

"Chỉ cần em ở trước mặt người ngoài, giả bộ hình tượng vợ chồng ân ái, anh sẽ không can dự vào cuộc sống của em, bất kể thứ gì em cần có thể tùy tiện lấy. Về phần nghĩa vụ vợ chồng giữa chúng ta, khi nào thực hiện. . . . . ." Thấy cô lập tức nín thở, hắn cố ý thả chậm giọng lại, nói "Yên tâm đi, anh sẽ tốt bụng nói trước nói cho em ."

Nhất định phải như vậy sao? Đỗ Nhược Đồng không tự chủ được mà lắc đầu.

Cô lắc đầu là bày tỏ cô không muốn thực hiện" nghĩa vụ vợ chồng" sao? Quan Chấn Ngôn buồn bực trong lòng, bởi vì đè nén tâm tình mà cánh môi khẽ co quắp.

"Ngày mai anh phải đi nước ngoài." Quan Chấn Ngôn quay đầu chạy lấy người.

"Cái gì?"

"Anh phải đi công tác một tuần lễ." Hắn thích ở lại nước ngoài hơn. Người ngoại quốc so người trong nước thì hiểu được việc tôn trọng người, sẽ không ai liếc mắt với hắn, hoặc hỏi thăm vết sẹo lúc trước của hắn.

"Em giúp anh chuẩn bị hành lí" Cô theo sát sau lưng hắn, định giúp hắn.

"Em không cần lấy lòng anh."

"Người vợ muốn vì chồng của mình làm chút gì đó, cũng coi là lấy lòng sao?" Cô thử dò xét đưa tay muốn chạm cánh tay của hắn.

"Không cần thiết!" Bịch một tiếng, Quan Chấn Ngôn đóng cánh cửa ngăn cách giữa hai người.

Đỗ Nhược Đồng kinh ngạc nhìn cánh cửa một cách nặng nề, có cảm giác như mình đã bị đuổi vào lãnh cung.

Cô cầm tay nắm cửa, muốn mở ra, nhưng cửa đã khóa lại.

Đỗ Nhược Đồng vỗ trán, vô lực dựa vào vách tường, kinh ngạc mà nhìn cánh cửa ngăn cản hai người

Đây là gì! Ngay tại đêm tân hôn, chồng của cô đem cô nhốt ở ngoài.

"Phu nhân, cô đã ngủ chưa?" Cửa phòng của cô bị gõ hai cái.

"Còn chưa." Đỗ Nhược Đồng đáp một tiếng, cúi đầu sửa lại áo ngủ, tiến lên mở cửa.

Lão quản gia bưng một chiếc khay gỗ, cười khanh khách đứng ở ngoài cửa.

"Có chuyện gì không?" Đỗ Nhược Đồng dịu dàng hỏi.

"Tôi giúp cô pha một ấm trà hoa hồng." Bạch mẹ nói.

"Cám ơn." Đỗ Nhược Đồng kinh ngạc nói."Bà làm sao biết thói quen trước khi ngủ của tôi. . . . ."

"Quan tiên sinh đã thông báo."

"Anh ấy. . . . . ." Lại một lần khiến cho cô á khẩu không trả lời được.

"Phu nhân, hôm nay tôi nói thế này có chút dư thừa, Quan tiên sinh là người ngoài lạnh trong nóng. Chỉ cần cô dùng tấm lòng chân thành đối đãi, cô sẽ phát hiện ngài ấy thật sự là người rất tốt." Bạch mẹ tha thiết nói, trên khuôn mặt hiền lành hiện lên ý nghĩ muốn cùng người khác chia sẻ.

"Tôi sẽ cố gắng." Đỗ Nhược Đồng chỉ có thể trả lời như vậy, không có hơi sức mà nói nữa. Tối nay cô đã trải qua quá nhiều cảm xúc, cô cần một chút thời gian để tiêu hóa chúng.

"Cám ơn, ngủ ngon."

Đỗ Nhược Đồng nhận lấy khay trà hoa hồng trong tay Bạch mẹ, đóng cửa lại lần nữa.

Rót một chén trà hoa hồng, hít thật sâu một hơi thưởng thức mùi thơm hoa hồng, cô lại nhíu mày.

Người ngoài thì hình dung hắn là ác ma máu lạnh, nhưng người trong nhà lại rối rít thay hắn biện minh. Rốt cuộc ai mới là Quan Chấn Ngôn thật sự ?

Đỗ Nhược Đồng cầm chén sứ trắng, đi trở về trước bàn trang điểm, nhìn hộp dây chuyền ngọc trai đặt ở trên bàn .

Hắn có tiền có thế, quả thật không có gì không mua được, nhưng lễ vật muốn nhận được, trước hết luôn phải làm việc cực nhọc.

Tính đến trước mắt mới chỉ có ý định làm người thân của Quan Chấn Ngôn, đây là sự thật không thể chối cãi. Mà cô nếu gả cho hắn, ít nhất cũng nên được tôn trọng như "khách" chứ.

Mặc dù, cô không cho là Quan Chấn Ngôn sẽ dùng phép lịch sự mà xử sự với cô. Nhưng, cô không thể nào chưa thử đã buông tay.

"Quan Chấn Ngôn. . . . . ." Đỗ Nhược Đồng gọi tên của hắn, sau đó nâng chén đem trà hoa hồng uống một hơi cạn sạch, cũng đem tên tuổi của hắn nuốt vào trong miệng.

Bề ngoài cô nhìn nhu nhược, nhưng lại không ngoan ngoãn chịu thua.

Chồng của cô, tốt nhất là nên nhanh chóng chấp nhận điểm này.

Ngày mai, cô sẽ vì hôn nhân của mình mà cố gắng.

Ngày mai, cô cũng sẽ đi tìm bác sĩ khoa phụ sản lấy thuốc tránh thai. Trước khi hôn nhân của cô rõ ràng, cô sẽ không để bảo bối tham gia vào cuộc hỗn chiến này.

Ai! Đỗ Nhược Đồng nằm lên giường.

Trong đêm tân hôn mất ngủ.
Bạn đang đọc truyện tại topkute.net
Đi công tác một tuần lễ, đối với Quan Chấn Ngôn mà nói là chuyện thường, thế nhưng lần này lại khác.

Mỗi một ngày, hắn có cảm giác như đứng trên đống lửa, sống một ngày không khác gì sống một năm.

Bởi vì người nhà của hắn và quản gia, giống như mỗi ngày đều hẹn trước thay phiên truyền tin ngắn, gọi điện thoại cho hắn, nội dung không có gì hơn là về chuyện của Đỗ Nhược Đồng.

Thỉnh thoảng, vợ của hắn cũng đích thân gọi điện cho hắn.

—— " hôm nay công việc của anh có thuận lợi không"?

—— " khi nào trở lại, chúng ta cùng nhau ăn cơm được không"?

—— "ngày mai lúc nào thì anh trở về vậy"?

Những người này giở trò quỷ gì vậy! Cho là như vậy hắn sẽ đổi tính, biến thành một người đàn ông ôn hòa sao? Quan Chấn Ngôn không cho là đúng nghĩ đến.

Một buổi chiều ngày kia, Quan Chấn Ngôn trở lại Đài Loan.

Bình thường hắn luôn đến công ty trước, bận đến nỗi mặt trời xuống núi mới trở về nhà, lúc này lại ngồi ở ghế sau xe Benz màu đen, sắc mặt hắn tái xanh,trừng nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ.

Đi gần đến công viên nhỏ gần nhà, hắn thấy một chiếc xe đạp lướt qua.

Quan Chấn Ngôn trừng mắt nhìn người con gái thanh lệ đang đạp xe, nhất thời mất hồn

Trong ánh tà dương, tóc Đỗ Nhược Đồng buộc thành đuôi ngựa, mặc một chiếc áo màu kem cổ hình chữ V dệt kim, quần màu lúa mì, trên tai mang khuyên tai ngọc trai, đang ra sức đạp về phía trước.

Bởi vì vận động mà gò má của cô ửng hồng, mồ hôi ở trán cứ tuôn ra, lóe sáng giống như từng viên ngọc trai xinh đẹp.

Biết cửa sổ xe đã làm lớp kính chống người từ bên ngoài nhìn vào, cho nên cô muốn thấy cũng không thấy được, vì vậy mà Quan Chấn mới không chớp mắt nhìn kỹ nhất cử nhất động của cô.

Nhìn khí sắc cô rất tốt

Mọi người cần gì phải truyền tin tới quấy rầy hắn, giống như cô một mình tại ngôi nhà cảm thấy cô đơn, cực độ nhớ hắn

Quan Chấn Ngôn nheo hai mắt, môi mỏng bĩu một cái, cảm giác mình bị đùa bỡn.

Xe chạy nhanh hướng về phía Quan gia, đứng chờ đợi cửa lớn mở ra, Quan Chấn Ngôn hung hăng tìm kiếm thân ảnh của cô.

Cô đang ra sức đạp xe , dùng sức dễ dàng có thể bẻ gảy chiếc cổ mảnh khảnh hoặc bắp chân thon dài kia, chạy nhanh về phía cửa lớn.

Xe mới đi vào trong cửa, Quan Chấn Ngôn liền quát to một tiếng.

"Dừng xe!"

Xe dừng lại, ánh măt tài xế Vương không thể tưởng tượng nổi , xuống xe ——

"Anh đã trở lại!" Đỗ Nhược Đồng tăng tốc đạp về phía hắn.

"Cẩn thận!" Quan Chấn Ngôn nhăn mày, gầm nhẹ một tiếng.

"A ——" tiếng kêu của Đỗ Nhược Đồng cùng tiếng phanh của xe đạp đồng thời vang lên.

Cô phanh xe quá nhanh, trọng tâm không ổn định, từ xe đạp cả người té ra ngoài.

Quan Chấn Ngôn kịp thời đỡ cơ thể của cô.

"Nguy hiểm thật!" Đỗ Nhược Đồng hốt hoảng nhìn ánh mắt âm trầm của hắn, cô bám vào cánh tay của hắn, nhàn nhạt cười một tiếng."Cám ơn anh, em đạp xe nhanh quá rồi"

Thân thể cô vừa động, hương thơm thanh nhã của cô nhẹ nhàng bay vào trong mũi hắn. Hắn bỗng dưng đẩy cô ra,giống như cô là hòn lửa dễ bị phỏng tay vậy.

"Trời nóng như vậy, em ở bên ngoài đạp xe làm cái gì?" Quan Chấn Ngôn trừng mắt nhìn chiếc xe, không khách khí chất vấn.

"Ông chủ bán cá vừa gọi điện thoại cho em bảo có một mẻ cá mới, cho nên em đến xem thử . . . . . ." Đỗ Nhược Đồng ôn hoà nói, không muốn khiến hắn khó chịu.

"Em mua mấy cái đấy làm gì? Không ai muốn em nhiều chuyện!" Quan Chấn Ngôn trừng mắt nhìn cô, nóng nảy trầm thấp giọng nói, thỏa mãn ý vị trách mắng. Nhìn cô đạp xe mà ngã nhào, có khác gì tự tìm phiền phức.

Đỗ Nhược Đồng giật mình đứng tại chỗ, đôi tay xoắn lại với nhau, có cảm giác hung hăng bị tát một cái. Mấy ngày nay cô cố gắng tìm kiếm tư liệu về sở thích món ăn của hắn, đột nhiên biến thành một đống vô dụng đồ bỏ đi, ngăn chặn tất cả ý nghĩ của cô.

Cô cảm thấy mình như một đứa ngốc

Quan Chấn Ngôn trừng mắt nhìn cô không cười nữa, hắn mím chặt môi, không cho phép mình nói những lời an ủi cô.

Ai biết cô đối với hắn có thực sự để tâm hay không! Trẻ tuổi như cô, điều kiện lại tốt, không thể nào không có tâm cơ. Căn cứ theo kinh nghiệm của hắn, càng là người có biểu hiện ân cần thì tâm cơ càng sâu. Điểm này, hắn đã được lĩnh giáo qua từ những người đàn bà khác

"Em chỉ cần đợi ở nhà là tốt rồi." Hắn trầm giọng ra lệnh.

"Chuyên tâm đợi ở nhà, không phải anh muốn có một người vợ chăm sóc tốt cho anh sao?" Mắt Đỗ Nhược Đồng nguội lạnh nhìn hắn, không chút nào dấu diếm nghĩ đến ý đồ của hắn.

"Em đến nhà anh đã mấy ngày? Không thể nào thích ứng hoàn cảnh ở đây sao?" Hắn mở to mắt, không nhìn cô, không cấp cho bất kỳ đáp án nào.

"Em đi ra ngoài không phải cũng là thích ứng hoàn cảnh nơi này sao?"

"Em thật ra rất nhanh mồm nhanh miệng." Quan Chấn Ngôn không vui nhăn mày.

Thì ra hắn mong cô là một người vợ an phận? Đỗ Nhược Đồng khó chịu cắn môi, cô không tiếng động cúi đầu, đem những sợi tóc đen che khuôn mặt để điều chỉnh lại tâm tình.

"Đem lời trong lòng em nói ra." Nếu không hiểu một cuộc làm ăn, hắn sẽ không vung tiền. Nữ nhân cũng giống vậy. Hắn cưới cô, sẽ phải biết ý nghĩ trong lòng cô.

"Đối với em mà nói, làm một người vợ an tĩnh không khó. Nhưng nếu như anh không muốn đây là một cuộc hôn nhân chỉ mang vẻ hào nhoáng bên ngoài, như vậy, ít nhất anh cũng phải cho em một chút thông tin về anh để em biết nên làm thế nào mới có thể khiến chũng ta hiểu nhau hơn." Đỗ Nhược Đồng không sợ biểu tình ủ dột của hắn, dũng cảm nói ra lời trong lòng.

Quan Chấn Ngôn trừng mắt nhìn cô, dưới lớp quần áo là lồng ngực đang phập phồng kịch liệt( Ngư: không phải nói gì chứ anh này có vẻ thích trò trợn mắt. Di: tỷ thấy mắt ổng sắp lồi ra

MẸO NHANH MÁY TÍNH:

BẠN CÓ THỂ SỬ DỤNG NÚT MŨI TÊN ĐỂ CHUYỂN TRANG
« 1 2 3 4 5...21 ĐỌC TIẾP
Bài lọc: truyen teen - day do ac ma full
Bình Luận Truyện
Tags:Truyện Teen , Dạy Dỗ Ác Ma Full,
Đọc Thêm Truyện Nhé Bạn
[QC] ỨNG DỤNG MOBILE FREE
Hệ Thống Site

Thành Viên vs Truyện Wapchoi
© 2014 Wap Chơi