+ Chào bạn đã đến wap truyện của chúng tôi, chúc bạn online Truyện.Wapchoi.Mobi vui vẻ! Hãy Đăng kí nick để làm thành viên của wap nhé!
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Bạn Muốn Đọc Đăng truyện | Truyện Dài Tập | Truyện Ngắn | Truyện ma có thật
- [TRUYỆN HOT MỖI NGÀY] XU XU ĐỪNG KHÓC. Truyện hay quá cả nhà ạ... <3!
WAPCHOI.MOBI - Wap game dành cho mobile
Wap Truyện » Truyện Dài » Truyện Teen

Truyện teen : Hoàng Hậu Bỏ Trốn Full


Điều chỉnh kích cỡ chữ

gây tộinghiệt gì chứ? Bọn họ mấy người đều vô sự, tại sao hết lần này tới lầnkhác toàn là tôi.

Tần Nhi vội hỏi: "Tiểu thư, ngươi thế nào? Có bị thương không?" Tôi trợn tròn mắt nhìn cô bé kia, không nói gì.

Tần Nhi giúp tôi lau mặt, bốn người còn lại thì rõ ràng cười trộm,cười đen tối hèn mọn, lợn chết dẫm. Tôi trừng mắt liếc hắn vừa mở miệngđịnh quát.

"Đứng lại, đứng lại..." Một tràng âm thanh tri hô vang tới. Chúng tôi mấy người không hẹn mà cùng quay đầu lại nhìn, mấy người gia đinh đangđuổi tới phía này, mục tiêu là tiểu cô nương a. Tiểu cô nương thấy họđuổi theo, nước mắt lưng tròng nói: "Xin các người hãy cứu ta."

Tôi cái gì cũng tốt, hay đồng cảm với người khác, thấy dáng vẻ đángthương không liền đành lòng. Kéo nàng lại giấu sau người, mấy tên giađinh hung hăng tới trước mặt tôi: "Nếu biết điều thì mau đem con nha đầu đó ra đây."

"Các ngươi dựa vào cái gì? Lão nương không giao." Tôi cũng hung dữ trừng bọn họ.

"Đặc tội Liễu phu nhân, ngươi chán sống rồi." Lũ chó dữ uy hiếp tôi.

"Ngươi là ai? Đắc tội phu nhân ta đây phu nhân nhà ngươi cũng quảthật không may." Tôi hận nhất bị uy hiếp, dám cư nhiên uy hiếp tôi.

"Xú nha đầu tránh ra." Nói rồi định tới trước mặt tôi nhưng móng chócòn chưa chạm vào người tôi đã bị Lạc Kinh Thiên chắn kiếm ở trước, nhẹnhàng đẩy một cái, làm chó dữ té ra đất.

"Ngươi... Các huynh đệ, đỡ ta dậy." Phía sau nghe mệnh lệnh liền bắtđầu. Tôi cười cười: "Lạc lão huynh, đám người này giao cho huynh."

"Phu nhân yên tâm."

Một trận ẩu đả náo loạn, người nằm la liệt trên mặt đất.

Tôi dương dương tự đắc: "Lạc lão huynh, được, được, cũng có thể bảohộ cho Tần Nhi nhà ta rồi. Ngươi võ nghệ cao cường như vậy, ta đem TầnNhi gả cho ngươi."

"Tiểu thư người đừng nói lung tung." Tần Nhi bắt đầu xấu hổ.

Tiểu Hỉ Tử nhanh chân đưa cho chủ quán một thỏi bạc, bảo người ta thu dọn hiện trường. Chủ quán hảo tâm, tiện thể nhắc nhở: "Ai, mấy ngườinên cẩn trọng một chút." Tôi đương nhiên hiểu ý ông ta, hôm nay xemchừng đã đắc tội một đại nhân vật rồi.

Mọi người lại ngồi xuống, tôi kéo tiểu cô nương đến gần, nàng độtnhiên quỳ xuống, nước mắt lưng tròng nói: "Thỉnh tiểu thư cứu ta."

"Ai, không có công bất thụ lộc a. Ta cũng không phải người nào đó." Tôi nói "người nào đó" ý đồ chỉ Tề Hạo.

Tần Nhi nâng cô nương ấy dậy, thương tiếc: "Tiểu thư." Nói xong hi vọng nhìn tôi, hi vọng tôi cứu cô nương ấy.

"Tiểu cô nương, ngươi tên gì? Bọn họ vì sao muốn bắt ngươi?"

"Ta tên Ôn Nhu, là nha đầu Mẫn Huyên phu nhân. Không cẩn thận để conchó phu nhân yêu quý rơi xuống ao chết, phu nhân muốn ta đền mạng." Tôicảm thấy điên tiết, mạng chó mà so được với mạng người? Đúng là ăn norửng mỡ nha.

"Ôn Nhu. Mẫn Huyên phu nhân là ai?"

" Mẫn Huyên phu nhân?" Tiểu Hỉ Tử không khỏi kinh ngạc thốt ra, nghe ngữ khí của hắn hình như hắn biết người này.

Hắn nhỏ giọng nói: "Nói đến Mẫn Huyên phu nhân thật khủng khiếp, lànhị phu nhân của Dật Phong công tử. Có tiếng chua ngoa, ai chọc nàng thì không tha. Tính tình cổ quái, nha đầu bên người nhiều người chết khôngminh bạch a." Vớ vẩn, không phải chỉ là một tiểu thiếp sao? Dám kiêungạo như vậy.

"Kiêu ngạo như vậy, Dật Phong công tử cũng không quản phu nhân củamình, quan phủ cũng mặc kệ sao? Nhân mạng con dân mà quan phủ cũng không quản sao?" Thấy Dật Phong như vậy, chẳng lẽ hắn lừa tôi, nguyên có mộttiểu thiếp cũng quản không nổi. Nữ nhân kiêu ngạo không sao, nhưng coithường mạng người, hoành hành ngang ngược là không được.

Tiểu Hỉ Tử lại nói: "Mẫn Huyên phu nhân là nghĩa nữ của Tiên Hoàngđược phong hàm Quận chúa. Dật Phong cùng đương kim Hoàng thượng như anhem kết nghĩa, quan phủ tránh còn không kịp." Tôi vô thức sang nhìn TềHạo, chàng nhăn mặt không nói gì.

Tôi hỏi: "Làm sao bây giờ? Muội muội của chàng dã man như vậy, nếu bắt được tiểu nha đầu này chắc chắn không còn đường sống."

"Đến Phong gia." Tề Hạo nói ngắn gọn.

"Không đi." Tôi ngang ngược. Bọn họ đều kì quái nhìn tôi, "Tới Phonggia có tác dụng gì? Chàng không định bảo, mình sẽ đi khuyên huynh đệ dạy dỗ Mẫn Huyên muội muội của chàng chứ. Ta xem ả trời sinh hung ác, chodù trước mặt chúng ta có dạ vâng nhưng chỉ cần chúng ta đi, Ôn Nhu sẽgặp nguy, không bằng đừng trở lại. Mấy người đều có tiền, dưỡng thêm một nha đầu có làm sao. Nếu ta gả Tần Nhi thì cũng cần một nha đầu mới hầuhạ."

"Tiểu thư, cầu tiểu thư cứu Ôn Nhu, Ôn Nhu chết cũng không lo, nhưngcòn mẫu thân đang bệnh nặng." Nguyên lai tiểu cô nương cũng không biếtchúng tôi nói cái gì, chỉ biết chúng tôi có năng lực giúp cô bé, liềndập đầu nước mắt lưng tròng.

Tôi nhìn người nào đó xem có đồng ý không. Thêm một nha đầu là thêm lương, thực sự cần hỏi ý chủ nhân.

"Nếu nàng thích thì mang về." Tốt quá a, không ngờ chàng bình thảnvậy. Tôi vô cùng nghi ngờ, Mẫn Huyên phu nhân cùng Tề Hạo có quan hệ gì. Vừa nói tới Mẫn Huyên, sắc mặt chàng liền thay đổi, bị tôi bắt gặp. Hơn nữa thần thái Tiểu Hỉ Tử cũng không bình thường, Mẫn Huyên quận chúarút cục là ai? Lão gia thấy tôi nghi hoặc liền để bàn tay thấp xuống,bảo tôi không nên hỏi thêm.

Bầu không khí có chút gượng gạo.

"Ôn Nhu, đứng lên đi, ngươi sau này theo ta, nếu ai khi dễ ngươi làkhi dễ ta." Tôi kéo tiểu nha đầu đến bên cạnh. Tần Nhi hình như rấtthích thú, cứ cười suốt.

Đem Ôn Nhu về tắm rửa, Tần Nhi mang cho cô bé một bộ y phụcmới, chỉnh lại mớ tóc tai lộn xộn, thoắt cái đã rất có dáng dấp của mộttiểu mỹ nhân. Tôi tới trước mặt con bé vòng vo tặc lưỡi. Nếu hôm nay tôi không ở đó, Tề Hạo tám phần đã tuyển thêm được một phi tử, hại một mỹnữ rồi.

Tần Nhi giật nhẹ y phục của tôi: "Phu nhân, nhìn đủ rồi đó."

"Đi đi đi, ngươi có óc không vậy, gọi tiểu thư. Ngươi xem đi, Ôn Nhucô nương thực rất đẹp mà, ngươi đúng là nên về hưu rồi, sau này cũngkhông cần ngươi đâu." Tôi khinh bỉ liếc Tần Nhi.

Tần Nhi cũng liếc lại rất khinh bỉ: "Tiểu thư, tiểu thư định bỏHoàng... thiếu gia? Tiểu thư bỏ được sao?" Xem xem, nha đầu ngoan ngoãnđã bị tôi dạy dỗ được tới mức này rồi. Sau này tuyệt đối không được nóithật hết với nàng, bằng không có ngày nguyên lý về tàu lửa cũng bị nóicho người ta mất.

Vành mắt Ôn Nhu hồng lên, ươn ướt nói: "Tần Nhi tỷ thật tốt số, cóchủ nhân hiền lành như tiểu thư." Nếu như Tần Nhi gặp phải một người chủ coi mạng chó bằng mạng người thì quả thật lãnh đủ, tiểu nha đầu, cònkhông biết thỏa mãn.

Tôi cười cười, vỗ vỗ Ôn Nhu an ủi: "Yên tâm, sau này có ta làm chỗdựa, tuyệt đối không ai dám khi dễ ngươi, bằng không ta sẽ băm nhừ kẻđó."

"Theo chúng ta, không có ai dám khi dễ ngươi đâu." Tần Nhi cuối cùng cũng nói được một câu tử tế.

"Tiểu thư, Ôn Nhu bán mình cho Phong gia, cả đời đã là nha đầu củaPhong gia, sợ rằng không có số được hầu hạ tiểu thư." Ôn Nhu ước ao nhìn Tần Nhi, khổ sở cúi đầu.

"Yên tâm, ta đem ngươi đi là không thành vấn đề, tuy ta chưa giàu,nhưng vẫn mua nổi một nha hoàn." Tài sản cá nhân cũng không ít, loạingười tham tài như tôi mà nghèo mới lạ. Mua mười nha đầu chắc chắc không có vấn đề chứ đừng nói một. Chỉ là sợ Mẫn Huyên phu nhân gây khó dễthôi.

"Tiểu thư thật tốt bụng, Ôn Nhu xin biết ơn. Mẫn Huyên phu nhân đãmuốn mạng của nô tỳ, sao có thể để nô tỳ bị bán đi." Chết tiệt cái xãhội phong kiến này, bán thân chẳng khác nào bán hết tài sản cá nhân. Mặc người muốn đánh là đánh, muốn giết là giết, đến róc cả xương rồi cũngkhông thể oán thán. May phước tôi nhập được vào một thân thể tiểu thư,lăn lộn cái mệnh nương nương, chứ nếu làm một thân a hoàn chắc giờ đãchết cả trăm lần.

"Tiểu thư, đừng để cho Ôn Nhu đi, Mẫn Huyên phu nhân chắc chắn sẽkhông buông tha nàng ấy." Tần Nhi dùng ánh mắt cầu xin nhìn tôi. Nha đầu Tần Nhi này trước giờ chả thèm để tôi trong bụng, với người khác thìlại luôn để tâm.

"Ta nói sẽ đuổi Ôn Nhu sao? Nếu gặp được Liễm Dung ta, Mẫn Huyên phunhân đừng mong hoành hành ngang ngược. Kể cả có là quận chúa ta cũngkhông sợ. Ta còn là... Thôi để Ngọc Tình xử ả ta." Ngọc Tình là nhất,cùng là quận chúa, nếu như Ngọc Tình cũng gả cho Dật Phong công tử chắcchắn có trò hay để xem. Hai người đều ngoa ngoắt như nhau, chắc chắn sẽđánh từ nhà ra chợ.

"Tần Nhi tỷ tỷ, đừng làm khó dễ tiểu thư." Ôn Nhu nhấc váy, dịu dàngquỳ gối: "Ôn Nhu cảm tạ tiểu thư hôm nay cứu giúp, nếu như Ôn Nhu khôngmay có chuyện gì, thỉnh tiểu thư giúp chiếu cố mẫu thân." Nói như làchuẩn bị lên đoạn đầu đài, thế cũng đủ biết Mẫn Huyên phu nhân rất độcác. Đắc tội ả chắc chắn chỉ có nhặt xác về. Bất quá Ôn Nhu sẽ là ngoạilệ. Liễm Dung tôi tuy bình thường tâm địa thiện lương, thỉnh thoảng cũng sẽ nổi bão, tỷ như gặp phải những nữ nhân coi mạng người như cỏ rácchẳng hạn.

Tôi cười nhạt: "Mẫn Huyên phu nhân, Mẫn Huyên quận chúa, coi mạngngười như cỏ rác, trên đời sao lại có kẻ bại hoại như vậy, vì một conchó mà giết người."

Ôn Nhu nức nở: "Lúc trước hầu hạ phu nhân là Linh Nhi, bời vì đánh vỡ một miếng ngọc mà bị phu nhân nhốt trong phòng củi đến chết đói. A hoàn chết trong tay phu nhân không ít, chỉ sợ Ôn Nhu khó tránh được kiếpnày. Đừng nói là con chó, ngay cả con kiến, chỉ cần phu nhân mất hứng,tính mệnh khó bảo toàn như nhau."

Tôi thở dài, thương cảm nhìn Ôn Nhu: "Tần Nhi, đưa Ôn Nhu đi ăn chút gì đó, ta đi gặp Dật Phong công tử."

"Tiểu thư, tiểu thư biết Dật Phong công tử sao?"

Tôi cười: "Hoa đán Mai Ảnh của Hòa Xuân ban biết hắn." Cho dù có đigặp hắn chăng nữa, tôi vẫn muốn lấy thân phận Mai Ảnh. Ra khỏi cung, tôi sẽ không còn là Liễm Dung mà chỉ là một cô gái bình thường. Liễm Dungcó số làm nương nương, tôi sợ sẽ không gánh nổi.

"Mai Ảnh?" Tần Nhi thì thào tự nói, "Có phải là Mai Ảnh cô nương đãhạ nhục Thiên Ly vương tử?" Tôi nào có hạ nhục hắn, người ta chỉ là vậnkhí tốt, trả lời được ba câu hỏi của hắn thôi mà, tiện thể có đả kíchhắn chút chút.

"Chính là nàng." Tôi nở một nụ cười bí hiểm: "Mai Ảnh và Dật Phongcông tử có vài phần giao tình, nếu nàng ấy lên tiếng, chỉ một nha hoànthôi, hắn nhất định sẽ cho ta."

"Nghe nói Mai Ảnh cô nương xuất quỷ nhập thần, tiểu thư làm thế nào mà gặp được nàng?" Tần Nhi hiếu kỳ hỏi.

Tôi gõ gõ vào đầu Tần Nhi: "Đừng nhiều lời vô ích nữa, mau đưa Ôn Nhu xuống đi."

Trở lại phòng mình, Tề Hạo đang nhăn đôi mày rậm, thấy tôi cũng không nói gì. Nếu không phải nghe được tiếng thở của chàng, tôi còn tưởng làhóa thạch. Là một người mẫn cảm, tôi đoán được chắc có liên quan tới Mẫn Huyên, phỏng chừng tám phần là hậu quả phong lưu của tiểu tử này nêntôi cũng không hỏi đến.

Đi thẳng vào trong lấy y phục, định đến chỗ Tần Nhi thay, nghiêm cấm có kẻ muốn ăn đậu hũ của mình.

"Mai Ảnh." Tề Hạo đột nhiên lên tiếng.

Tôi đương nhiên dừng lại, quay đầu nhìn chàng.

"Nàng biết Mẫn Huyên là ai không?" Tôi không hỏi, cần gì phải nói cho tôi biết.

Tôi nhàn nhạt đáp: "Không biết." Dù tôi có ngốc cũng

MẸO NHANH MÁY TÍNH:

BẠN CÓ THỂ SỬ DỤNG NÚT MŨI TÊN ĐỂ CHUYỂN TRANG
« 1... 37 38 39 40 41...80 ĐỌC TIẾP
Bình Luận Truyện
Tags:Truyện teen, Hoàng Hậu Bỏ Trốn Full,
Đọc Thêm Truyện Nhé Bạn
[QC] ỨNG DỤNG MOBILE FREE
Hệ Thống Site

Thành Viên vs Truyện Wapchoi
© 2014 Wap Chơi