+ Chào bạn đã đến wap truyện của chúng tôi, chúc bạn online Truyện.Wapchoi.Mobi vui vẻ! Hãy Đăng kí nick để làm thành viên của wap nhé!
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Bạn Muốn Đọc Đăng truyện | Truyện Dài Tập | Truyện Ngắn | Truyện ma có thật
- [TRUYỆN HOT MỖI NGÀY] Cô vợ bỏ trốn của sát thủ tổng đài.
WAPCHOI.MOBI - Wap game dành cho mobile
Wap Truyện » Truyện Dài » Truyện Teen

Truyện Teen - Lọ Lem Ngố Và Hoàng Tử Ngốc


Điều chỉnh kích cỡ chữ

nữa, tâm lí Xu thật sự lúc này không ổn định. Chẳng hiểu sao nước mắt Xu lại rơi. Nhìn qua chiếc kính chiếu hậu trong xe Báo Trắng thấy rõ điều đó. Chiếc xe từ từ chậm lại rồi dừng hẳn.

- Ngồi yên đó..

Báo Trắng xuống xe, lát sau trở lại rồi cầm trên tay hai túi xách. Đưa cho Xu hộp khăn giấy.

- Cầm lấy.

- ...

- Cầm lấy đi, nhìn gì nữa._Báo Trắng nạt lớn.

Xu vội cầm lấy, rút khăn giấy ra quệt nước mắt.

- Này.

- Gì đây??

- Áo, mặc vào.

- ...

- Đừng có nhìn tôi như thế, không thích

- ...

- Muốn ăn đạn hả? nhìn bộ dạng thế kia định về nhà như thế chắc.

Xu vẫn tỏ ra không hiểu..bộ dạng này thì sao chứ..@@@@@...Xu cúi xuống nhìn lại mình..à, chiếc áo Báo Trắng khoác trên người mình..cứ tưởng Báo Trắng đòi chiếc áo...Xu giật chiếc áo da đen của cậu khỏi người mình. Chẳng hiểu sao lập tức Báo Trắng quay mặt đi. "Sao thế nhỉ" ..nhìn lại mình một lần nữa và như bị sét đánh..áo bị rách, lại còn bay phăng mấy cúc áo rồi, hở nội y..

- Á.._vội đưa tay che lại, mặt Xu đỏ ửng, độn thổ mà chết mất, sao Xu hay gặp rắc rối với cậu ta thế nhỉ?? Ông trời thương Xu lắm cơ...huhuhu.



CHAP 11: VẾT THƯƠNG KẾT NỐI
.
.
.
Chiếc áo trắng khá vừa vặn với Xu thay cho chiếc áo trắng đã bị rách. Chẳng hiểu sao tự nhiên Xu thấy ngại. Leo lên xe Xu chẳng giám nhìn Báo Trắng.

- Cảm ơn

Báo Trắng nhìn Xu rồi nhìn xuống ở cổ, xuống thêm tí nữa, dừng lại và nhìn chằm chằm, mặt đột nhiên biến sắc.

- @@..nhìn,,nhìn gì?? hơ hơ_Mặt Xu chuyển màu thành trái cà chua chín, lấy tay bắt chéo lại hình dấu nhân trước ngực, lúng túng.

- Mở cúc áo đầu tiên ra xem nào_Báo Trắng kéo trong hộp xe lấy thứ gì đó rồi tiến sát lại gần Xu.

- Cậu...cậu định làm...gì? Cậu mà làm bậy là tôi..hét lên đấy..tránh ra

- Bị thương sao không nói..cái đồ hai lưng như cậu thì tôi thèm vào. Tưởng bở.

@..Hai lưng nữa chứ. Mà làm như đẹp trai lắm không bằng ý..mà cũng đẹp trai thật. Nếu so Nhật Long và Báo Trắng thì ai cũng như ai, giống nhau mà, nhưng Nhật Long ra dáng một học sinh gương mẫu, một thanh niên ưu tú trong trường học, đúng chất một vị hoàng tử..oaoa..còn phong cách của Báo Trắng thì đẹp nhưng tàn bạo vô nhân đạo, sặc mùi của xã hội đen..ực..nghĩ hơi bị quá thì phải..nhưng cả hai đều có chung một điểm là "cực lạnh". Mà sao Xu hay đem so sánh 2 người này thế nhỉ? thôi chẳng quan tâm. Mình hay nghĩ vớ vẩn quá đi thôi. Xu lắc đầu nguầy nguậy xua tan những ý nghĩ trong đầu mình. Trở lại thực tế.

- Bị thương á?_cúi xuống nhìn lại mình..đúng là bị thương thật. Máu ứa ra từ vết thương bị dao rạch bị phạm phải khi Xu cố vùng vẫy. Vì tâm trí hỗn loạn nên Xu cũng không biết đau là gì. Máu từ vết thương túa ra dính vào áo.

- Cởi một cúc ra tôi xử lí vết thương.

- Cởi á..không..không được._Xu trợn tròn mắt, giật nảy mình về phía sau ghế xe. Tự dưng thấy tim đập loạn nhịp, chắc nhảy khỏi lòng ngực mất. Sao cậu ta có thể nói một cách tự nhiên như thế được cơ chứ, mình là con gái mà..hức.

- Sẽ nhiễm trùng rồi lỡ loét, lúc đó thì cởi hẳn áo ra cho người ta luôn đấy. Tôi chỉ muốn tốt cho cậu thôi, không ép.

Nghe cậu ta nói tự nhiên Xu cảm thấy sợ, cứ nghĩ đến cái cảnh lở loét rồi... cho người ta chữa trị, trời ơi, chết mất thôi. Máu cứ rịnh ra rồi thấm qua áo, cứ thế này thì áo tàn một màu đỏ mất, sao mà về bây giờ. Bộ dạng này mà lết về nhà chắc anh Xu lo lắng lắm.

- Đưa chúng cho tôi.

Báo Trắng nghiêng đầu, mắt nheo nheo tỏ ra khó hiểu nhưng rồi cũng đưa bộ y tế luôn dự trữ trong xe ra. Chậc, sao lắm thuốc thế, ồ, cả bông băng thuốc đỏ đủ cả. Chắc là hộp sơ cứu vết thương tạm thời của cậu ta đây mà.. đánh chém nhau dữ lắm nên đi đâu cũng chuẩn bị đủ bộ y tế_Xu nghĩ thầm.

- Quay mặt lên đi. Tôi sẽ tự làm lấy.

Xu loay hoay không biết làm sao, vạch áo chỗ bị thương, hức, tự làm Xu vừa sợ đau, thêm nữa vết thương lại ở phía trái ở dưới cổ nên không có tư thế để xử lí nó, mà cái này Xu cũng không biết là sao để dán nó nữa, mặt Xu mếu máo, vật lộn với đống bông băng thuốc đỏ mà không biết làm sao, và khi mà cố gắng làm một việc gì đó mà mãi vẫn không được thì những hành động kì quặc sẽ xảy ra. Và thật không may cho Xu là những hành động ngố đó lại thu vào hết cái kính chiếu hậu của xe..Báo Trắng ngồi ở ghế lái, Xu ngồi hàng ghế sau, chiếc gương thu vào những gì phía sau xe. Báo Trắng phải kìm chế mình lắm mới không vỡ ra tiếng cười.

- Trời ơi, sao ngốc quá vậy._Không thể để Xu loay hoay nữa, Báo Trắng lên tiếng rồi nhảy ra sau hàng ghế Xu.

- Á, cậu..cậu..hức..hức..tránh ra..

- Đúng là đồ hậu đậu. Cái này phải mở ra thế này, rồi bôi thuốc này vào để tránh nhiễm trùng,...rồi dán vào. Hiểu chưa đồ ngu ngốc_Báo Trắng liến thoắng, rồi hành động như một y tá trong nghề.

- Ai ngu ngốc chứ, đưa đây tôi tự làm được.

- Làm được không, nãy giờ tôi thấy loay hoay mãi mà có làm được đâu.

- @@..Hóa ra cậu nhìn lén..

- Ngồi yên xem nào_Báo Trắng bỗng quát lơn khiến Xu giật mình im bặt, ngồi yên như pho tượng.

Báo Trắng cúi sát, đưa tay gần đến vết thương. Nếu ai nhìn nghiêng chắc sẽ tưởng họ đang hôn nhau, thực tế thì mặt Xu hơi nghiêng qua phải, còn cậu thì qua trái để dán vết thương lại. Tim Xu như ngừng đập, Xu nín thở hoàn toàn, không dám thở hắt ra.

"mình sao thế nhỉ?? gì chứ?? chắc tại đã quá trưa nên đói, thở không nổi nữa"_đó là những suy nghĩ ngờ nghệch hết sức có thể tưởng tượng ra, chắc tại Xu có đầu ốc phong phú lắm mới nghĩ ra được là vì đói nên tim không đập. Xu lấy lại bình tĩnh, bất ngờ chỉnh đầu thẳng lại...cùng với lúc Báo Trắng ngẩng mặt lên..và..mặt chạm mặt..má kề má.

- CỐP.

- A..có bị điên không thế?_Báo Trắng quát lớn.

Xu ngượng chín cả mặt. Đau thì không đau nhưng...cảm giác gì thì Xu không biết. Và thế là hai người ngồi bất động, không ai nói với ai một hồi rất lâu trong xe.

- Á, hơn 1 giờ chiều rồi_Xu nhìn đồng hồ giật thót cả người,_ - Về, phải về, anh trai chắc lo lắng lắm.



CHAP 12: CẬU BẠN DỄ THƯƠNG
.
.
" Anh đã chuẩn bị cơm trưa, em ăn nhé. Anh có công tác đột xuất không đợi em về được, mấy ngày tới anh sẽ không về được, xin lỗi em gái nhé ^^!"

Chỉ vẻn vẹn có 2 dòng chữ trên mảnh giấy Quốc Huy để lại. Xu thừ mặt ra, may mà anh Xu không biết Xu đi học về giờ này, lại còn bị thương nữa không thì anh mắng cho te tua mất, vẫn biết là anh rất thương nhưng sao cứ thấy anh mắng là Xu lại tủi. Anh về chưa được lâu lại tiếp đi công tác, Xu lại phải ở nhà một mình. Xu cũng thấy quen với việc công tác đột xuất của anh, ở một nhà một mình cũng thành quen, nhưng Xu buồn vì cô đơn, ít ra thì Quốc Huy ở nhà với Xu để mà cãi nhau với Xu đỡ buồn hơn khi ở nhà một mình.
Ngôi nhà nhỏ vừa đủ cho hai anh em sinh sống nhưng rất đầy đủ tiện nghi. Mặc dù bố mẹ mất lúc Xu còn bé nhưng anh em Xu có một khoản trợ cấp từ bộ công an nơi mà bố mẹ Xu đã hết mình với cho đến khi hết hai anh em hết mười tám tuổi. Và lúc anh Xu hết mười tám thì đã vật lộn với cuộc sống ra sao để có thể cho Xu một cuộc sống đầy đủ không thua kém bạn bè.

Một buổi sáng nắng ấm, lúc tối Xu đi ngủ sớm nên sáng nay phải cố gắng lắm Xu mới dậy sớm để thanh toán hết bài tập. Sắp xếp nhanh đống sách vở cho vào cặp Xu nhanh chóng thay bộ đồng phục. Nhưng loay hoay mãi không biết cái áo trắng đi đâu.

- À_tự cốc cho mình một cái vào đầu Xu chợt nhớ ra chiếc áo đã bị rách. Liếc nhìn chiếc áo trắng mà Báo Trắng mua cho Xu thần người ra, cậu ta cũng tốt đấy chứ ? cậu ta đã cứu Xu, chắc mình đã hiểu nhầm rồi, Không phải người xấu như mình nghĩ_thầm nghĩ. Mà cái tính hay hậu đậu hay quên nữa, không biết mấy cái áo kia Xu treo ở đâu mà tìm không thấy. Đến giờ đi học rồi, chẳng còn lựa chọn nào ngoài nó cả. Mặc tạm vậy, ngắm mình trong gương Xu thầm khen mắt thẩm mĩ của Báo Trắng, thực sự mà nói thì nó rất đẹp, vừa vặn nữa. Đến trường bằng chiếc xe buýt thay cho việc anh trai hay Thu Lam đưa đón hàng ngày.

- Buổi sáng tốt lành_Cậu bạn Thế Nam sở hữu nụ cười hết sức dễ thương cất lời chào.

- Chào_Xu nở nụ cười đáp trả lại cậu bạn..chắc là một buổi sáng tốt đẹp đây._Nghĩ thầm..nhưng vừa bước vào thì ý nghĩ lại dập tắt ngay, Nhật Long nhìn Xu từ lúc xuất hiện đến giờ, mặt toát ra vẻ lạnh tanh như giận Xu điều gì vậy. Có ai làm gì cậu ta đâu nhỉ.

- Bà cố chết tiệt

@@..Xu giật mình nhìn về cửa lớp...đúng là bà chằn dữ dằn..Thu Lam mặt giận dữ dậm từng bước từng bước nặng sịch tới chỗ Xu, mặt đằng đằng sát khí. Xu cười nhạt, có lẽ cô hiểu bạn hơn ai hết.

- Hì hì...sorry. tưởng cậu không đi học nên mình..

- Đồ vô lương tâm, mới ốm dậy mà bắt chạy xe vòng qua nhà bà bấm chuông inh ỏi, hét ầm ĩ như con điên sáng sớm để đưa bà đi học thế này đây.

- Không biết không có tội lớp trưởng ơi_Thế Nam lên tiếng yểm trợ cho Xu.

- Ây da, mới có một ngày không gặp mà hai người này hiểu nhau gớm nhỉ?_Lam bỗng đổi giọng, cười nham nhở cố trêu Xu..Thực ra nãy giờ cô chỉ trêu Xu..ai ngờ xuất hiện kẻ phá đám.

- Ý..không được hiểu nhầm nha_Xu nhăn mặt ném cái nhìn trách móc cho cô bạn

- Còn chối nữa kìa..mà có ai nói gì đâu, sao phải cố cãi

Lúc này giọng nói của một người thứ tư lên tiếng cắt ngang câu chuyện

- Ồn ào, im hết xem nào_Miệng vẫn quát, mắt vẫn nhìn vào quyển sách..thật phong độ. Có vẻ tiếng nói của Báo Trắng thật có trọng lượng. Câu chuyện được dập tắt ngay. Thu Lam và Lan Chi trở về chỗ, Thu Lam vẫn không quên nháy mắt tinh nghịch với Xu. Thế Nam thì cứ tủm tĩm hoài bước ra khỏi lớp.

- Á, khoan, cái áo nào lạ thế? đẹp á!

- À, vừa mua ấy mà.

- Hay là ai tặng đó..nghi lắm à nha..hay Thế Nam?

- Âý, sao cậu cứ đùa tớ với Thế Nam hoài thế, là anh trai tớ mua. Không hỏi nữa nhé.

Xu lật vội trang sách giả vờ đọc chăm chú. Nhật Long lại nhìn, nhìn với ánh mắt kì quái, tinh nghịch.

- Mặt tớ làm sao à?

- Không, chỉ là ngưỡng mộ cậu cách cầm ngược sách để đọc thôi

Xu mặt đỏ bừng lên, úp mặt xuống bàn..

Giờ ra chơi

- Đi căng-teen!_lại nụ cười dễ thương ấy

- Gì đấy..? Cái gì đấy, gọi Lan Chi mà tớ thì bỏ qua hả??

- Cùng đi, làm gì mà ghê thế lớp trưởng?

Xu lắc đầu cười nhìn hai đứa bạn thú vị dễ mến. Cả ba kéo nhau xuống gọi ra một đống đồ ăn. Chưa kịp ăn thì Xu chợt réo lên làm cả hai đứa bạn hốt hoảng và những ánh mắt tò mò xung quanh.

- Thôi chết

- Sao thế?_Thế Nam nhăn mặt hỏi

- Quên tắt nguồn chiếc điện thoại trong cặp..lỡ thầy giám thị vào kiểm tra lớp thì chết_Nói xong Xu chạy một mạch lên lớp..Để lại hai người bạn lắc đầu ngán ngẩm nhìn theo cái dáng nhỏ nhắn chạy đi. CHAP 13: NGỠ
.
.
Diệp Linh bước vào lớp..

- Cút hết ra ngoài...Lập tức tất cả học sinh trong lớp rời ghế ra ngoài. Không phải vì sợ Diệp Linh, mà sợ thế lực đen tối đằng sau cô, sẵn sàng làm hại bất cứ ai.

- Có chuyện gì?_Nhật Long mắt vẫn không rời quyển sách. Diệp Linh mặt biến sắc nhìn anh trai.

- Tại sao anh lại làm như

MẸO NHANH MÁY TÍNH:

BẠN CÓ THỂ SỬ DỤNG NÚT MŨI TÊN ĐỂ CHUYỂN TRANG
« 1... 4 5 6 7 8...15 ĐỌC TIẾP
Bình Luận Truyện
Tags:Truyện Teen , Lọ Lem Ngố Và Hoàng Tử Ngốc,
Đọc Thêm Truyện Nhé Bạn
[QC] ỨNG DỤNG MOBILE FREE
Hệ Thống Site

Thành Viên vs Truyện Wapchoi
© 2014 Wap Chơi