+ Chào bạn đã đến wap truyện của chúng tôi, chúc bạn online Truyện.Wapchoi.Mobi vui vẻ! Hãy Đăng kí nick để làm thành viên của wap nhé!
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Bạn Muốn Đọc Đăng truyện | Truyện Dài Tập | Truyện Ngắn | Truyện ma có thật
- [TRUYỆN HOT MỖI NGÀY] Ám Dục - Dục Vọng Đen Tối
Wap Truyện » Truyện Dài » Truyện Teen

Truyện teen - Người Tình Giấu Mặt♥


Điều chỉnh kích cỡ chữ

cư nhiên dám cùng tao hưởng dụng cùng một người đàn ông, thế này làm sao có thể kêu cô ta không nảy sinh oán hận được.


Nhưng mà giờ phút này, cô ta tự nói với chính mình, cô ta phải nhịn, nhất định phải nhẫn nhịn, giả vờ trước mặt Thân Tử Kiều, cô ta thật cao hứng mà cùng bọn họ chơi trận này.


Trong đầu Hứa Ân Tịch căn bản là bài xích trò chơi của người đàn bà kia, việc kia khiến cô vĩnh viễn đều luôn nhớ rõ đêm nay, trong đầu Tề Tư Di thầm nghĩ, nếu cô ta hi sinh một buổi tối có kiên nhẫn cùng ghê tởm này, có thể đổi lấy ác mộng cả đời của Hứa Ân Tịch, đó cũng thật đáng giá, nghĩ đến đây, liền hướng về phía bọn họ đi đến.


Thân Tử Kiều nhẹ nhàng dùng tay vỗ về trên mặt, trên người Ân Tịch, lộ ra vẻ tham lam cùng hung ác mà giữ lấy


“Tiểu bảo bối có phải đang chịu đựng khó chịu hay không, có phải muốn rồi không?”


“Nếu muốn hãy kêu lên, nói cho tôi biết tôi sẽ cho cô.” Giọng nói của hắn giống như đến từ địa ngục: “À, cô không thể kêu, đừng nóng vội, tôi giúp cô gỡ ra, tin tưởng tôi, tôi nhất định không để cho cô khó chịu nữa!”


Ân Tịch dùng ánh mắt phẫn nộ như muốn giết chết bọn họ, mà thân thể của cô lại nhanh chóng nóng lên, hương khí cùng mùi vị tình dục trong phòng đã lên tới đỉnh điểm.


“Tử Kiều, gấp cái gì, để em tới giúp anh!” Từ phía sau, thân thể trắng nõn loã lồ của Tề Tư Di đã xuất hiện trước mặt bọn họ, một chút thẹn thùng cũng không có khi bị người phụ nữ khác nhìn thấy toàn bộ thân thể mình, ngược lại càng muốn khoe ra vóc dáng mê người của mình.


Ân Tịch trong ánh mắt ngoại trừ hương khí đang kích thích dục vọng bên ngoài, lại càng sợ hãi, loại sợ hãi này làm cho cô sống không bằng chết, Tề Tư Di kia không có ý định tốt đẹp gì làm cho cô hoàn toàn tuyệt vọng.


Bên ngoài phòng, Intiy cũng nhanh chóng bắt tay vào làm việc với các dụng cụ, một lần rồi lại một lần dò xét, chỉ nghe thấy một tiếng động vang lên, trên mặt Intiy có chút biểu hiện, hai tay thả ra, thực nhẹ nhõm mà nhìn về phía hai người: “Được rồi!”


“Thời gian là chín giây lẻ chín, so với tôi tưởng tượng quả thực rất nhanh chóng, thật là may mắn.”


Trữ Dịch vọt mạnh một cái tới trước, đụng mạnh cánh cửa một chút, liền mở ra, Thân Tử Duệ theo sát, Intiy bình thường hắn không muốn xen vào việc của người khác, nhưng không nhịn được tò mò mà theo sát đi tới, là cái gì mà làm cho hai người đàn ông cực phẩm khẩn trương như thế?


_______________________________


Người bên trong phòng nghe được bên ngoài cửa có tiếng động, cảm giác đựơc có người đang đi vào, cũng kinh ngạc đứng dậy, Tề Tư Di đi đến bên giường, cầm lấy một miếng khăn lụa che bớt đi một phần thân thể.


“Là ai to gan như vậy? Dám tự tiện xông đến đây?” Thân Tử Kiều nhặt trên mặt đất một miếng băng gạc, che khuất hạ bộ của chính mình, giọng nói lạnh lẽo vừa rồi giống như giữa hai người chưa từng xảy ra chuyện gì.


“Thân Tử Kiều, thằng khốn nạn.” Trữ Dịch chạy tới, hung hăng cho hắn một đấm làm cho hắn lảo đảo ngã vào cái giường bên cạnh.


Nhìn thếy bên cạnh Ân Tịch bị trói chặt, Thân Tử Duệ trong lòng đau đớn, miệng khẽ kêu: “Ân Tịch.”


Trữ Dịch lập tức dời tầm mắt lại đây, nhìn thấy vẻ mặt sợ hãi cùng tuyệt vọng của Ân Tịch, trong lòng đau như cắt,


“Ân Tịch, đừng sợ, anh đến đây.”


Tay anh nhanh chóng cởi dây trói trên người cô, mà cô lại hoảng loạn không thể nói rõ một câu.


“Ân Tịch, anh là Trữ Dịch, là Trữ Dịch, đừng sợ, nhớ rõ, có anh ở đây, anh sẽ không để em phải chịu khổ nữa.” Anh cởi dây trói ra.


Sau khi cởi bỏ dây trói trên người cô, anh cởi bỏ áo khoác trên người mình, đem cô ôm vào trong lồng ngực.


“Đừng sợ, Ân Tịch, chuyện đã qua rồi, anh đến đây, Trữ Dịch ca ca đến đây!”


Ân Tịch dường như rất xúc động, oà lên khóc lớn, thân thể lại run rẩy.


Trữ Dịch dường như cảm giác được cô gái trong lòng đang rất sợ hãi cùng hoảng loạn, gắt gao mà ôm cô, sau đó, một lần nữa lại trực tiếp đem cô ôm vào trong lòng như một công chúa.


Thân Tử Duệ đứng ở bên cạnh, tại sao vào giờ phút này hắn lại muốn đẩy Trữ Dịch ra đến như vậy? Sau đó lại đem Ân Tịch ôm vào trong lồng ngực mình, thế nhưng đó là người anh em tốt nhất của hắn, người phụ nữ kia là người mà cậu ấy yêu nhất, mọi chuyện tại sao lại biến thành như vậy?


“Tôi mang Ân Tịch đi trước, còn lại mọi chuyện cậu tự xử lí!” Trữ Dịch ôm Ân Tịch, giọng nói thật lạnh lùng mà bỏ đi, hiện tại anh phải lập tức mang cô đi khỏi nơi này làm cho cô bớt đi sợ hãi.


“Các người đừng nghĩ là có thể dẫn cô ta đi.” Thân Tử Kiều đứng dậy, rống lên.


Trữ Dịch không thèm để ý đến hắn, vẫn ôm lấy thân thể Ân Tịch hướng về phía cửa đi tới.


“Nếu mày mang cô ta đi, tao sẽ giết Thân Tử Duệ!” Thân Tử Kiều thân thủ cực nhanh, vượt quá toàn bộ sức tưởng tượng của bọn họ. Mà ở bên người hắn luôn luôn cất giấu vũ khí, ngay cả trên giường cũng không bỏ sót.


Tay hắn đã nắm chặt lấy được, trong đầu Thân Tử Duệ nghĩ, tình huống như vậy thực là ngoài dự đoán của bọn họ.


Trữ Dịch đang ôm Ân Tịch cũng dừng lại, nhìn thấy Thân Tử Duệ bị người khác chĩa súng vào đầu, làm sao anh có thể không để ý đến.


“Trữ Dịch, cậu đừng lo cho tôi, đem Ân Tịch đi, tôi sẽ có cách.” Thân Tử Duệ gầm nhẹ, giờ phút này hắn không hi vọng Trữ Dịch cùng Ân Tịch phải chịu thêm một thương tổn nào nữa, chiến tranh giữa hắn và Thân Tử Kiều là chuyện sớm muộn gì cũng phải giải quyết.


“Vậy còn cậu thì làm sao bây giờ? Tôi không thể mặc kệ mà bỏ lại cậu.” Trữ Dịch không có khả năng mà không màng đến sống chết của người anh em với mình, Ân Tịch là sinh mạng của anh nhưng Thân Tử Duệ có làm sao thì hắn là người có lỗi nhất.


“Tôi nói là cậu đừng lo cho tôi, đừng lo cho tôi, nghe thấy không? Chạy nhanh đi!” Thân Tử Duệ rống to rồi đứng dậy.


“Ôi, tình anh em thật sâu đậm nha!” Tề Tư Di vỗ tay mà nở nụ cười, ánh mắt của mọi người đều hướng về phía người phụ nữ xinh đẹp này.


Cô ta còn cười quyến rũ: “Nếu tôi nhớ không nhầm thì lúc nãy, Trữ Dịch ôm lấy một phụ nữ chính là người phụ nữ của Thân đại thiếu gia nhà chúng ta, huynh đệ đều dùng chung một người phụ nữ, thật sự là tình thân nha!”


Cái lưỡi của cô ta giống như một con dao vô hình, kích thích thật mạnh Thân Tử Duệ cùng Trữ Dịch.


“Con đàn bà đê tiện, nếu cô dám nói thêm một câu nữa, tôi lập tức sẽ giết cô quẳng ra ngoài.” Trữ Dịch không chút khách khí mà quay lại nói.


“Buông người ra, tao sẽ coi như bọn mày chưa từng tới đây, nếu không hôm nay tao sẽ giải quyết hắn, giết người khi nghiện cũng không sao.” Giọng nói của Thân Tử Kiều ngày càng hiểm độc, gương mặt anh tuấn cũng trở nên méo mó.


“Thân Tử Kiều, mày giết tao cũng được, nhưng tao dám cam đoan, chỉ cần mày giết tao, mày tuyệt đối sống cũng không quá ba ngày, không tin mày cứ thử xem!” Thân Tử Duệ nhẹ nhàng nói.


“Haha, kế hoãn binh của mày, làm cho tao dễ dàng mắc mưu như vậy sao?” Thân Tử Kiều ăn nói bừa bãi, không kiêng kị gì.


“Nếu mày không tin, mày cứ giết tao đi!” Thân Tử Duệ dùng giọng nói kích thích hắn nhưng trong đầu tuyệt đối tin rằng, cho dù bên ngoài hắn càng cuồng vọng mà nói là không tin, nhưng trong lòng nhất định dao động, đã tranh đấu nhiều năm như vậy, chiến thuật tâm lí đối với người em trai của hắn ngày càng thuần thục.


“Được, hôm nay tao sẽ giết mày.” Một lần nữa hắn lại dùng sức mà hướng về phía đầu Thân Tử Duệ.


“Không!” Hai giọng nói cùng lúc vang lên, một là của Trữ Dịch, một là của người trong lồng ngực anh, Ân Tịch.


Trong phòng bỗng chốc yên lặng, mọi người đều hướng ánh mắt về phía bọn họ.


Chương 46: Thoát khỏi
“Người hắn muốn là em, Trữ Dịch ca ca, anh thả em xuống đi!” Ân Tịch nhìn thấy người đàn ông vừa xa lạ vừa quen thuộc này, vừa có chút ấm áp lại vừa khát vọng.


“Không được, có anh ở đây, anh sẽ không để em bị người khác khi dễ!” Trữ Dịch bá đạo nói mà không quan tâm.


“Nhưng nếu anh ta chết, em sống cũng không yên tâm!” Ân Tịch dùng ánh mắt nhìn về phía Thân Tử Duệ, hai mắt nhìn nhau, như có tia lửa điện toé ra rồi nhanh chóng biến mất, hai người dường như đang trốn tránh.


“Thân Tử Kiều, không phải mày thích chơi sao, hai bọn tao đổi lấy một người, thế nào?” Giọng nói của Thân Tử Duệ một lần nữa vang lên.


“Đánh cược, mày muốn đánh cược sao, đừng quên, mỗi một lần đánh cược, mày đều bại dưới tay tao.” Thân Tử Kiều không chút khách khí mà châm chọc hắn.


Thế nhưng Thân tử Duệ chỉ nhẹ nhàng cười: “Lúc này hai chúng ta liền chơi trò chơi chúng ta thường chơi trước đây, nếu mày thắng, tao đem Thân thị giao lại cho mày, có hứng thú không?” Sau đó lại bổ sung thêm điều kiện đầu tiên: “Mày phải cho bọn họ rời khỏi nơi này!”


“Nếu như tao tha cho bọn họ đi rồi mày lại đổi ý thì sao?”


“Vậy trò chơi là như thế này, mày có thể cho vị tiểu thư đang đứng bên cạnh kia chĩa súng vào đầu tao, như vậy khẳng định là tao chạy không được!” Giọng nói của hắn vẫn khinh miệt như trước, giống như sinh mạng của hắn không quan trọng vậy.


Hiển nhiên Thân Tử Kiều đang do dự, tập đoàn Thân Thị là sản nghiệp mà nhiều năm nay hắn mơ tưởng, sự cố gắng của hắn cho tới bây giờ đều là không buông tha mà muốn chiếm đoạt lấy Thân Thị.


“Tử Duệ, cậu không thể làm như vậy!” Trữ Dịch chân thành nói.


“Không a. . . . .” Ân Tịch cũng không kiềm được, khó chịu mà kêu lên.


“Ân Tịch, em làm sao vậy?” Trữ Dịch nhìn Ân Tịch trong lồng ngực mình, lúc này mặt cô đỏ bừng, tay có chút không an phận mà mò mẫm, thậm chí miệng còn tiến lại gần cổ Trữ Dịch, mùi thơm trên cơ thể cô truyền đến mũi cua Trữ Dịch liên hồi.


“Mau đưa cô ấy đi, cậu có nghe thấy không? Trong phòng này là hương khí kích tình, nếu không muốn cô ấy bị tra tấn thì liền nhanh chóng đưa cô ấy đến một nơi yên tĩnh, đi mau!” Thân Tử Duệ dường như rống lên, trong lòng có bao nhiêu khó chịu chỉ có mình hắn biết, nhưng đây là cuộc chiến giữa hắn và Thân Tử Kiều, hắn không muốn những người khác bị liên lụy.


Nấp ở một góc khuất, Intiy nhìn thấy tình hình như vậy có chút sợ hãi nhưng hắn vẫn duy trì bình tĩnh, giờ phút này điều hắn cần phải làm là bình tĩnh xem biến chuyển của trận đấu này. . .


Trữ Dịch nhìn ánh mắt của Thân Tử Duệ, lại nhìn Ân Tịch đang trong lòng, đành nặng nề mà quyết định ôm Ân Tịch quay bước chân đi ra ngoài. . . .


Sau khi Trữ Dịch và Ân Tịch đi khỏi, giọng nói của Thân Tử Kiều lần thứ hai lại vang lên: “Mày muốn chơi ngay bây giờ chưa?”


“Mỗi người sẽ lấy một khẩu súng, tháo rời ra, ai có thể dùng tốc độ nhanh nhất để lắp lại súng người đó thắng.” Thân Tử Duệ nhìn thấy ham muốn trong mắt Thân Tử Kiều, biết rằng lúc này hắn ta đang sục sôi quyết tâm.


“Ha ha ha. . .

MẸO NHANH MÁY TÍNH:

BẠN CÓ THỂ SỬ DỤNG NÚT MŨI TÊN ĐỂ CHUYỂN TRANG
« 1... 50 51 52 53 54...57 ĐỌC TIẾP
Bình Luận Truyện
Tags:Truyện teen , Người Tình Giấu Mặt♥,
Đọc Thêm Truyện Nhé Bạn
[QC] ỨNG DỤNG MOBILE FREE
Hệ Thống Site

Thành Viên vs Truyện Wapchoi
© 2014 Wap Chơi