+ Chào bạn đã đến wap truyện của chúng tôi, chúc bạn online Truyện.Wapchoi.Mobi vui vẻ! Hãy Đăng kí nick để làm thành viên của wap nhé!
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Bạn Muốn Đọc Đăng truyện | Truyện Dài Tập | Truyện Ngắn | Truyện ma có thật
- [TRUYỆN HOT MỖI NGÀY] Cô vợ bỏ trốn của sát thủ tổng đài.
WAPCHOI.MOBI - Wap game dành cho mobile
Wap Truyện » Truyện Ngắn » Truyện Teen Ngắn

Truyện Teen - Nhà Ảo Thuật


Điều chỉnh kích cỡ chữ

hàng xóm nghèo và vạch trần âm mưu đổi trắng thay đen của tên nhà giàu quỷ quyệt. Lý lẽ vững chắc của người thuật sĩ khiến quan cứng họng không cãi lại được tiếng nào. Tức mình, quan bèn đập bàn hét "Trắng là trắng, đen là đen! Đổi trắng thay đen thế nào được mà nhà ngươi cứ lải nhải mãi thế!". Trước trận lôi đình của quan, người thuật sĩ vẫn bình tĩnh dáp "Thưa ngài, đổi trắng thay đen là chuyện thường tình ở đời. Ngay cả thứ nước màu trắng trong chiếc bình trước mặt ngài đây, tôi cũng có thể biến nó thành màu đen trong chớp mắt, huống gì những chuyện xa xôi!"...
Kể đến đây, Quý ròm lắc lắc hai chiếc bình đang cầm trên tay rồi nhẹ nhàng đặt xuống, giọng nghiêm nghị:
- Đó chính là hai chiếc bình này đây!
Bọn nhóc lập tức chen nhau chồm tới trước để nhìn cho rõ hai chiếc bình.
Một đứa hỏi:
- Như vậy là người thuật sĩ có cả thảy mấy chiếc bình? Hai chiếc hay một chiếc?
Quý ròm khịt mũi:
- Tất nhiên là hai chiếc!
- Sao khi nãy mày bảo chỉ có một chiếc? - Thằng nhóc cãi lại.
- Tao chả bảo gì cả! - Quý ròm nổi quạu - Một chiếc hay hai chiếc cũng vậy thôi!
Một đứa khác tỏ ý nghi ngờ:
- Nhưng chắc gì đây là hai chiếc bình của người thuật sĩ nọ?
Quý ròm gầm gừ:
- Chắc hay không gì thì dang ra rồi mày sẽ biết!
Vừa nói Quý ròm vừa nháy mắt ra hiệu cho Tiểu Long "dẹp loạn". Hiểu ý bạn, Tiểu Long vội vàng dang rộng hai cánh tay vạm vỡ lùa đám khán giả đang chồm chồm trở về chỗ cũ:
- Ngồi xuống! Ngồi xuống!
Khi bọn nhóc đã ổn định trật tự, Quý ròm liền cầm hai chiếc bình đưa qua đưa lại trước mặt:
- Quý ông quý bà nhìn kỹ đi! Trong hai chiếc bình này, một chiếc đựng nước trắng, một chiếc đựng bột trắng. Nói chung chỉ toàn màu trắng. Và người thuật sĩ đã làm như thế này đây!
Nói vừa dứt câu, Quý ròm nhanh tay đổ chất dịch lỏng trong suốt vào bình chứa bột. Xong, nó lấy chiếc đũa thủy tinh quậy lên.
Trong thoáng chốc, trước ánh mắt ngỡ ngàng của bọn nhóc, chiếc bình thủy tinh đột ngột sẫm màu lại và bắt đầu bốc khói. Và chừng vài phút sau, một khối cứng màu đen bỗng trồi lên khỏi miệng bình đến mấy phân, nổi bật trên nền trắng của tấm drap căng phía sau và kéo theo nó những tiếng xuýt xoa thán phục:
- Chậc, chậc! Tài quá hén!
- Đúng là "đổi trắng thay đen"! Hay thật!
- Có thế mới đáng đồng tiền bát gạo chứ!
Tiểu Long ngồi lẫn trong đám nhóc, nghe khen, sướng phổng mũi, luôn miệng cười hì hì.
Quý ròm cũng khoái chí không kém, nhưng lỡ đóng vai David Copperfield, nó phải cố giữ vẻ đĩnh đạc và phớt tỉnh để xứng đáng với tầm vóc của mình.
Sau khi dẹp hai chiếc bình và đặt lên bàn một tấm bìa cứng, Quý ròm gõ gõ chiếc đũa thủy tinh xuống bàn:
- Quý ông quý bà lưu ý! Đây là màn ảo thuật thứ hai, còn ly kỳ hấp dẫn hơn màn thứ nhất! Màn này...
- Khoan đã! Màn khi nãy đã xong đâu! - Một ông nhóc bỗng chồm dậy vọt miệng chen ngang.
Đám đông đang nôn nóng chờ xem màn tiếp theo, thình lình bị ông nhóc này làm cụt hứng, bèn nhao nhao phản đối:
- Đồ phá đám, ngồi xuống đi!
- Người ta đã đổi trắng thành đen rồi, còn xong với chưa xong gì nữa!
Ông nhóc gãi đầu:
- Nhưng còn người hàng xóm nọ...
- Người hàng xóm nào? - Có tiếng hỏi.
- Thì người hàng xóm trong câu chuyện khi nãy chứ người hàng xóm nào! Rốt cuộc anh ta có được tha hay không?
- Tất nhiên là được tha rồi!
- Sao mày biết?
- Sao lại không biết!
- Đừng có dóc! Câu chuyện vừa rồi đã kể hết đâu!
- Kể chưa hết cũng biết! Nếu không được tha thì chẳng ai kể làm gì!
Thấy cuộc đối đáp lạc đề này có nguy cơ kéo dài đến vô tận, Quý ròm vội vã can thiệp:
- Thôi đừng cãi nhau nữa! Tóm lại là người hàng xóm được tha, tên nhà giàu vô ngục! Bây giờ xin mời quý ông quý bà xem tiếp...Màn biểu diễn thứ hai của Quý ròm còn rùng rợn ly kỳ hơn nữa.
- Quý ông quý bà hãy nhìn kỹ đây!
Vừa nói Quý ròm vừa chìa ngón trỏ tay phải ra phía trước.
- Có thấy gì không? - Nó hỏi.
Bọn nhóc nhìn sững vào ngón tay của nhà ảo thuật:
- Thấy.
- Thấy gì?
- Thấy... ngón tay.
Quý ròm hừ giọng:
- Thấy ngón tay thì nói làm gì! Chứ chả lẽ đó là... ngón chân?
Vẻ phật ý của Quý ròm khiến bọn nhóc ngơ ngác. Chúng chả hiểu nhà ảo thuật muốn gì.
Quý ròm lại đằng hắng:
- Quý ông quý bà cố nhìn kỹ đi! Trên ngón tay có gì không?
- Có gì là có gì? - Nhiều cái miệng nhao nhao.
Quý ròm lạnh lùng:
- Có thấy máu không?
Nghe đến máu, bọn nhóc bỗng dưng rụt cổ lại:
- Máu ư? Không, không thấy!
Quý ròm nhếc mép:
- Nhưng bây giờ thì quý ông quý bà sẽ thấy!
Nói xong, Quý ròm thò tay vào ngăn bàn lấy ra một con dao găm. Nó huơ huơ con dao trong không khí:
- Tôi sẽ dùng con dao này cắt ngón tay mình chơi!
Bọn nhóc trố mắt nhìn con dao, đứa nào đứa nấy trống ngực đập thình thịch. Một đứa run rẩy hỏi:
- Cắt đứt lìa ngón tay ra luôn ư?
- Chả cần phải cắt đứt lìa làm gì? - Quý ròm vừa đáp vừa rủa thầm - Chỉ cắt tí xíu đủ để chảy máu thôi!
Nghe vậy, bọn nhóc đồng loạt thở phào. Mặc dù bấm bụng bỏ tiền mua vé cốt để xem những trò kỳ bí, không đứa nào muốn nhìn thấy ngón tay của nhà ảo thuật bị cắt bỏ một cách thương tâm. Nhưng dù đã được nhà ảo thuật cho biết trước là chỉ cắt một tí tẹo trên đầu ngón tay thôi, khi Quý ròm bắt đầu kê ngón tay vào lưỡi dao, mặt mày bọn nhóc cứ đuỗn ra vì xúc động và vì sợ hãi. Bọn con gái thì thét lên the thé và nhắm tịt mắt lại.
Tiểu Long mở mắt thao láo, tay áp lên ngực. Nó chưa thấy bạn nó diễn trò này lần nào.
Quý ròm có vẻ thích thú trước vẻ mặt căng thẳng của bọn nhóc. Nó liếc mạnh lưỡi dao lên ngón tay kêu đánh "soẹt" một cái rồi thản nhiên giơ ngón tay lên:
- Xong rồi! Nhìn đây!
Bọn nhóc nhìn lên, đứa nào cũng cố mở căng mắt để nhìn thật rõ ngón tay của nhà ảo thuật. Quả nhiên có một vệt máu trên đầu ngón tay của Quý ròm. Dưới ánh đèn nhờ nhờ, vệt máu như đang thẫm lại. Không khí trong phòng bỗng chốc như đông lại. Dường như tất cả bọn nhóc đều nín thở.
Mãi một lúc, có tiếng con gái kêu lên:
- Eo ơi, kinh quá!
- Chẳng có gì gọi là kinh cả! - Quý ròm nhún vai - Bây giờ tôi sẽ dùng ngón tay này để vẽ tranh.
Dùng tay trái xoay tấm bìa cứng trên bàn lại, Quý ròm chìa ngón tay đẫm máu vẽ lên đó hình con bướm. Đầu ngón tay nó vạch đến đâu, những nét đỏ thẫm hiện ra đến đó khiến bọn nhóc cứ há mồm ra và tự động nhích gần lại chiếc bàn lúc nào không hay.
Màn ảo thuật "lấy máu vẽ tranh" của Quý ròm đã thực sự hớp hồn khán giả. Bọn nhóc sững sờ đến mức khi thấy Quý ròm cất tấm bìa và đang loay hoay sắp xếp dụng cụ chuẩn bị cho màn diễn tiếp theo, ba bốn đứa đã tranh nhau nhắc nhở:
- Kiếm bông băng buộc ngón tay lại đã!
Vẻ lo lắng chân thành của tụi nhóc khiến Quý ròm dở khóc dở cười. Dĩ nhiên nhà ảo thuật của chúng ta dại gì cắt tay mình. Màu máu đỏ vừa rồi chẳng qua chỉ là phản ứng của sắt clorua bôi trên ngón tay với dung dịch kali thioxynat đã được phủ trên lưỡi dao và trên tấm bìa từ trước. Nhưng để cho bọn nhóc khỏi nghi ngờ, Quý ròm vẫn quay lại phía Tiểu Long, vờ ra lệnh:
- Lấy thuốc đỏ và bông băng mau! Tao đã nghe đau đau rồi đấy!
Vừa nói nó vừa tặc lưỡi ra vẻ vết thương đã bắt đầu hành hạ.
Sau khi đã xức thuốc và quấn một cục băng trắng toát, to sụ nơi đầu ngón tay, Quý ròm bắt đầu màn trình diễn thứ ba.
Lần này, đồ nghề của nó chỉ có một cái túi treo. Trên bàn là một bình nước và một chiếc cốc.
Cũng như màn thứ nhất, trước khi vào cuộc, nhà ảo thuật đi một đường giới thiệu "đại ý" và "xuất xứ":
- Thưa quý ông quý bà, sở dĩ tôi biết được bí quyết "biến nước thành lửa" này là do một anh bạn truyền thụ lại. Anh bạn tôi là một nhà đi biển. Sau nhiều chuyến vượt đại dương thành công, một ngày kia chẳng may chiếc tàu của anh bị một cơn bão lớn đánh tan thành từng mảnh...
Quý ròm ngừng lại một vài giây đúng theo "bài bản" rồi mới đảo mắt nhìn khắp lượt khán giả, thủng thẳng tiếp:
- Khi rơi xuống biển, anh may mắn vớ được một tấm ván, nhờ vậy anh thoát chết. Nhưng anh chỉ thoát cái chết trước mắt, còn cái chết từ từ vẫn đang chờ đợi anh. Lênh đênh trên biển cả mênh mông, hằng ngày anh có thể bắt cá sống ăn cầm hơi nhưng cái lạnh ban đêm trên biển dần dần đánh quỵ anh. Cho đến khi anh không thể chịu đựng hơn được nữa, chỉ còn chờ thần chết tới rước đi, tâm linh anh tự nhiên sáng suốt và anh chợt nghĩ ra một bí quyết có thể biến nước thành lửa. Nhờ bí quyết này, từ hôm đó anh có thể nướng cá để ăn và nhất là đã có thể chống chọi lại cái lạnh chết người giữa đại dương để bình tĩnh chờ tàu đến cứu. Sau khi thoát được về đất liền, anh tình cờ gặp tôi và chỉ cho tôi cái bí quyết thần kỳ đó. Bây giờ quý ông quý bà hãy xem đây!
Quý ròm cầm chiếc bình lên từ từ rót nước ra cốc. Và trước những cặp mắt hau háu đang chăm chú kia, nó bưng cốc nước uống một hớp:
- Quý ông quý bà thấy đấy! Đây là nước! Tôi vừa mới uống!
- Cho uống một hớp coi nào! - Một ông nhóc háo hức nài nỉ.
Quý ròm hơi cau mày nhưng nó vẫn bước lại trao chiếc cốc cho tay khán giả "phá đám" kia:
- Uống một tợp nhỏ thôi đấy nhé!
Được nhà ảo thuật cho uống "nước phép" quả là một đặc ân! Ông nhóc mừng rơn, cầm chiếc cốc bằng hai tay một cách kính cẩn và rụt rè nhắp môi vào miệng cốc.
Chả biết ông nhóc đã uống được tẹo nước nào vào bụng chưa, chỉ thấy khi nó vừa chạm môi vào cốc, nhà ảo thuật đã thò tay giật phắt chiếc cốc:
- Uống thế đủ rồi! Muốn uống nữa thì về nhà mà uống!
Hành động thô bạo của Quý ròm chẳng khiến vị khán giả may mắn kia phật lòng tí ti nào. Nó chép miệng, vẻ thỏa mãn:
- Quả là nước thật! Uống cứ mát cả ruột!
Quý ròm vội vàng nắm ngay lấy cơ hội:
- Quý ông quý bà đã nghe rõ cả rồi đấy nhé! Đây là nước chứ chả phải xăng dầu gì sất!
Rồi vẫn cầm chiếc cốc trên tay, nó bước lại chỗ túi treo, cao giọng:
- Bây giờ thì quý ông quý bà hãy nhìn đây!
Vừa nói Quý ròm vừa từ từ giơ cao chiếc cốc.
Như bị một sức mạnh vô hình thu hút, bọn nhóc chen nhau dồn tới trước, xúm xít quanh chiếc bàn, mắt đứa nào đứa nấy căng hết cỡ.
Quý ròm lẹ làng nghiêng cốc và thoắt một cái, dốc hết chỗ nước còn lại vào túi. Ngay từ khắc, từ trong túi một ngọn lửa phực lên và bốc cao gần cả thước, sáng rỡ, chói lòa. Căn phòng đột ngột rực lên như bốc cháy.
Mặc dù đã đề phòng từ trước, bọn nhóc vẫn kinh hoàng. Cả bọn thét lên be be và quýnh quíu lùi lại. Trong khi nhốn nháo xô đẩy nhau, chúng hất đổ cả chiếc bàn khiến chiếc bình rơi xuống đất vỡ loảng xoảng.
Trong khi Tiểu Long đang luống cuống chưa biết xoay xở ra sao thì Quý ròm đã nhảy xổ lại, gầm lên:
- Ngồi cả xuống! Tụi mày làm trò ngu ngốc gì thế?
Đang cơn điên tiết, nhà ảo thuật của chúng ta chả buồn gọi khán giả của mình là "quý ông quý bà" theo đúng phép lịch sự như khi nãy nữa
Nhưng mặc dù cho Quý ròm gầm thét, bọn nhóc vẫn đứng trơ ra, có vẻ như sự sợ hãi đã đóng đinh bọn chúng xuống đất. Vẻ kinh khiếp mỗi lúc một hiện rõ trên mặt bọn nhóc khiến Quý ròm rất đỗi ngạc nhiên. Nó quay phắt lại và điếng người khi thấy tấm drap

MẸO NHANH MÁY TÍNH:

BẠN CÓ THỂ SỬ DỤNG NÚT MŨI TÊN ĐỂ CHUYỂN TRANG
« 1... 3 4 5 6 7...11 ĐỌC TIẾP
Bài lọc: truyen teen - nha ao thuat
Bình Luận Truyện
Tags: Truyện Teen , Nhà Ảo Thuật,
Đọc Thêm Truyện Nhé Bạn
[QC] ỨNG DỤNG MOBILE FREE
Hệ Thống Site

Thành Viên vs Truyện Wapchoi
© 2014 Wap Chơi