+ Chào bạn đã đến wap truyện của chúng tôi, chúc bạn online Truyện.Wapchoi.Mobi vui vẻ!
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Bạn Muốn Đọc Diễn Đàn Truyện | Truyện Dài Tập | Truyện Ngắn
Tham gia ngay nhóm trên Facebook cùng Chát chit và kết bạn trên toàn quốc nào
Wap Truyện » Truyện Dài » Truyện Tiểu Thuyết

Truyện Tiểu Thuyết - Mĩ Nam Bức Hôn


Mĩ Nam Bức Hôn
(Mĩ Nam Bức Tôi Gả)

Tác giả: Lộ khả khả

Bản cv thuộc về meoconlunar
Nguồn: www.tangthuvien.com
Độ dài: 10 chương
Tình trạng bản dịch: Hoàn

Phí Kiệt là người đàn ông mà cô yêu tha thiết, nhưng anh cũng chính là bạn thân của cô.

Cô yêu anh, tình yêu trai gái, hơn nữa cô yêu anh bằng bẵng 10 năm trời.

Ông trời ơi, cô thật sự không thể buông tay. Nếu có 1 ngày, chân mệnh thiên nữ của anh xuất hiện, thì cô phải làm sao?

Vậy thì trước khi điều đó xảy ra, cô phải tìm một đường lui cho mình…

Cô phải có bạn trai ! Cô phải kết hôn ! Cô phải có một gia đình cùng đứa con !

Nhưng mà, chỉ cần thấy anh, cô ngay cả ước muốn thay đổi đó cũng không nhớ gì cả….

Đàn ông thật sự chẳng ai tốt cả !

———————

Anh hảo tâm giúp Hứa Ân Ân loại bỏ cái đuôi theo cô, vậy mà cô không biết tốt xấu còn mắng anh.

Mắng anh là sao chổi, chỉ biết cản trở đường tình của cô !

Làm ơn nha, trên đời có đàn ông nào mà đối với cô tốt hơn anh sao ?

Cô rốt cuộc có xem trọng anh không, có để anh trong lòng không, mắc gì phải vội vã kiếm bạn trai ?

Có biết hay không, khi thấy cô đi chơi cùng bạn trai, trong lòng anh rất không thoải mái.

Còn lo lắng sợ cô sẽ bị người ta, cô là bảo bối của anh !

Đối với cô, anh thật không thể nào không để tâm, thế thì cứ mang tiếng là tính khí trẻ con đến quấy rối vậy…
Part 1.1

Hứa Ân Ân ngồi trên ghế dài ở sảnh sân bay chờ Phí Kiệt.

Cô đưa tay ngắm nghía chiếc đồng hồ nam đang đeo, viền xung quanh đồng hồ đã mài mòn không ít.

Kỳ thật, Phí Kiệt không có kêu cô tới đón anh, nhưng mà ngay cả số hiệu chuyến bay và giờ giấc đều nhắn tin cho cô, không phải muốn cô đến đón thì là ý gì nữa chứ ?

Huống hồ, cô có thể tưởng tượng được tình cảnh mà cô không đến đón anh, đầu tiên Phí Kiệt sẽ trừng mắt nhìn cô đầy tức giận, sau lại nói năng 1 cách lạnh nhạt, nào là cô háo sắc quên bạn, nào là tình nghĩa mười năm như là bèo dạt mây trôi, chẳng đáng là gì.

Chỉ có ông trời mới biết cô háo sắc quên bạn tất cả đều là vì Phí Kiệt……

Lần đầu tiên họp mặt bạn bè thời trung học, bởi vì anh bệnh mà cô phải lỡ hẹn. Bạn cô đính hôn, bởi vì phải cùng anh đến Nhật Bản để làm cố vấn mà cô không dự được. Đến sinh nhật lần thứ 25 của cô, bởi vì anh làm giám khảo 1 cuộc thi nấu ăn ở Pháp, muốn cô mua vé máy bay qua với anh, cô đành phải xin lỗi bạn bè, sau đó ngây ngốc bay qua Pháp… Vì anh mà cô bỏ lỡ quá nhiều dịp, thế nên anh thăng chức cho cô làm quản lý nhà hàng của anh.

Thật sự anh là người không có lương tâm !

Nhưng mà, tức nhất là chuyện này – bởi vì bề ngoài Phí Kiệt thật sự rất đẹp trai, thế nên tất cả bạn bè của cô đều hiểu vì sao cô lại như thế, thỉnh thoảng còn tỏ ra cực kỳ hâm mộ cô.

Đàn ông đẹp trai chính là họa thủy!

Hứa Ân Ân vò vò mái tóc dài tới ngực, nhỏ giọng nói thầm :“Gì mà đẹp trai chứ……”

Phí Kiệt xuất hiện đây !

Hứa Ân Ân nhìn Phí Kiệt đeo kiếng râm màu đen, thân hình cao lớn thong dong ra khỏi cửa ra sân mà tim cứ đập thình thịch thình thịch. Ông trời thật không có công bằng, làm sao lại cho một người đàn ông này vừa có gương mặt thiên sứ, vừa có mị lực hấp dẫn của ác ma ?

Hứa Ân Ân dùng kinh nghiệm lão làng của mình mà hít sâu, ổn định nhịp tim. Cô không cần quay đầu lại thì cũng biết rõ giờ phút này ánh mắt của bao nhiêu cô gái đều đang tập trung vào Phí Kiệt.

Nếu gương mặt đẹp trai của Phí Kiệt chưa phải là họa thủy, thì thân hình cao 1m80, còn chuẩn hơn cả siêu mẫu cũng đủ để người ta phải chết mê chết mệt. Anh mặc áo khoác của Ý, quần tây dài thẳng tắp, áo sơmi của Dolce&Gabbana, vài nút ào không cài làm lộ ra khuôn ngực rắn chắc đầy gợi cảm. Làm sao mà người ta không mê mẩn anh chứ ?

Hứa Ân Ân đi về phía trước, Phí Kiệt đeo kính đen đang nhìn xung quanh, cô biết là anh đang kiếm mình. Khóe miệng bên trái Phí Kiệt khẽ nhếch lên, anh tháo kiếng xuống làm lộ ra đôi mắt đen mị hoặc. Anh yên lặng nhìn cô 1 lúc rồi kéo hành lý đi nhanh về phía cô. Hứa Ân Ân không tự chủ mà nắm lấy đồng hồ đeo trên tay, cô phát hiện dù một tháng qua không gặp anh, ý chí thoát khỏi anh không hiểu sao giờ phút này lại biến đi đâu mất. Cô đột nhiên lùi lại vài bước. Bởi vậy cho nên mới nói, Phí Kiệt thật đúng là họa thủy ! Cho dù cô đã quen anh 10 năm trời, nhưng mãi mãi cô cũng không miễn dịch được mị lực mê người của anh.

Phí Kiệt chẳng quan tâm việc mọi người xung quanh chú ý tới anh, bởi lẽ việc này với anh đã quá đỗi quen thuộc.

“Này cô gái ngốc, hoảng sợ cái gì ?” Phí Kiệt đứng trước mặt Hứa Ân Ân, mặt anh không chút thay đổi ký đầu cô.

“Em có gì phải sợ, chỉ là cảm thấy buồn cho nhân viên nhà hàng, anh về rồi thì ngày tháng tươi đẹp ở nhà hàng sẽ chấm dứt !” Hứa Ân Ân khiêu khích nói, cố gắng che dấu dáng vẻ tiểu lộc loạn chàng (bối rối).

“Lá gan em dạo này cũng lớn nhỉ, chắc vì cả tháng nay không ai dạy dỗ em phải không ?” Phí Kiệt nhíu mày, trừng mắt nhìn cô.

“Này, em có ý tốt đến đón anh, anh không thể tỏ thái độ gì được sao?” Hứa Ân Ân chóng nạnh, bực tức quát anh.

“Anh gọi em tới đón sao ?” Phí Kiết ra vẻ kinh ngạc hỏi.

“Vậy thì lần sau em sẽ không đến.”

“Em ngứa mình sao ? Anh tiến về phía trước vài bước, đôi mắt sáng ngời nhìn thẳng cô.

Người này thật sự khó hầu hạ thật ! Hứa Ân Ân phùng mang trợn mắt nhìn lại anh.

“Trừng mắt cái gì ! Tưởng còn là cô gái mười tam đôi mươi hay sao mà làm vậy ?” Phí Kiệt lấy tay vuốt má Hứa Ân Ân, sau đó cẩn thận vén những lọn tóc đang dây dưa trước mặt cô.

“Tóc nên cắt.” Anh vò vò tóc cô hai vòng rồi nói.

“Biết rồi.” Cô bất đắc dĩ nói, sau đó liền quay đầu đi.

Từ khi biết anh, tóc cô chỉ được phép dài ngang ngực, bởi vì Quy Mao đại gia này nói như vậy mới hợp với cô, sẽ làm cô trông đáng yêu hơn. Dù sao anh cũng tự bỏ tiền mời chuyên gia cắt tóc đến cắt cho cô, cô cũng chẳng so đo gì nữa.

“Lúc anh không có ở đây, nhà hàng vẫn hoạt động tốt chứ ?” Phí Kiệt một tay kéo hành lý, một bên nắm chặt tay cô đi ra khỏi sân bay.

“Mỗi ngày đều đông khách, chắc mai mốt cũng không cần đầu bếp như anh….” Cô chẳng thèm quan tâm anh liếc mắt nhìn mình, cô đã quen rồi cho nên vẫn lơ đễnh tiếp tục nói, “Đúng rồi, từ khi anh nhận làm phỏng vấn cho tạp chí Nhật Bản tuần trước, được phong làm “Liệu lý mỹ nam”, nhà hàng của chúng ta cũng nhận được nhiều lời mời phỏng vấn của đài truyền hình và báo chí trong nước.”

“Không nhận.” Anh lạnh lùng trả lời.

“Không sợ người khác nói anh coi trọng tạp chí nước ngoài hơn là trong nước sao ?”

“Tạp chí Nhật Bản rất chuyên nghiệp, mà cũng không cần phải làm phỏng vấn lung tung như vậy, không nhận làm phỏng vấn gì cả……”

“Xin hỏi anh là Phí Kiệt?” Một cô gái xuất hiện chắn đường 2 người, ánh mắt cứ nhìn chằm chằm Phí Kiệt, có vẻ cô ta là phóng viên.

Phí Kiệt lạnh lùng liếc mắt nhìn cô phóng viên đó, Hứa Ân Ân từ phía sau đi lên, lễ độ hỏi : “Xin hỏi cô là ?”

“Tôi là phóng viên của Sao Nhật báo, xin hỏi cô là gì của Phí Kiệt ?”

“Tôi là quản lý chuỗi nhà hàng Philadelphia của Phí tiên sinh.”

Phí Kiệt mím môi, kéo kính râm đang đeo xuống, ánh mắt chợt lóe lên giận dữ. Chết tiệt ! Mười năm quen biết đấy ! Hứa Ân Ân lại dám nói quan hệ của họ chỉ là ông chủ và quản lý sao ?

“Phí tiên sinh, có người chụp được hình anh hôm qua cùng nữ ngôi sao Chu Nghiên dùng bữa tối ở Đông kinh, xin hỏi 2 người có phải đang hẹn hò không ? ” Nữ phóng viên tiến đến hỏi, mặc kệ Phí Kiệt đang quắc mắt nhìn cô.

Hứa Ân Ân quay đầu nhìn hắn, vẻ như muốn biết sự thật.

Chu Nghiên là diễn viên nổi tiếng và rất xinh đẹp, ở Nhật cũng có chút tiếng tăm, mà anh thì được con gái hâm mộ và đi theo cũng không phải chuyện ngày 1 ngày 2.

“Đêm qua có 10 người cùng ăn tối.” Phí Kiệt khoanh tay trước ngược, chân nhịp vài cái trên đất.

Hứa Ân Ân vừa thấy thái độ anh như thế, biêt anh cùng Chu Nghiên không có quan hệ gì. Cô cầm tay anh, dẫn đầu đi ra ngoài.

Phí Kiệt kéo hành lí theo, mừng rỡ đi theo phía sau cô.

“Nghe nói hai người trò chuyện rất vui.” Nữ phóng viên cứ kè kè sát bên, ánh mắt vẫn nhắm vào Phí Kiệt.

Phí Kiệt liếc mắt xem thường lời nói của nữ phóng viên kia, sau đó anh nhìn biểu tình của Hứa Ân Ân.

“Thật có lỗi, chúng tôi có chuyện phải đi trước.” Hứa Ân Ân không chú ý tới ánh mắt của Phí Kiệt, nhưng cô cũng hiểu ý anh muốn gì nên cứ tiếp tục đi.

Nữ phóng viên cầm lấy máy ảnh muốn chụp hình họ, Phí Kiệt ngay lập tức tối sầm mặt, anh đi tới giựt lấy máy ảnh của nữ phóng viên kia

“Chụp hình là tự do, anh….” Nữ phóng viên lập tức đánh trả

“Im đi! Cô chụp hình thì tự do, nhưng tôi có cho phép cô chụp tôi sao?” Phí Kiệt nói xong, trực tiếp đem máy ảnh quăng ra phía ngoài.

Lúc này, Hứa Ân Ân đã ra khỏi sân bay, đang chất hành lí lên taxi. Phí Kiệt thấy thế liền đi nhanh đuổi theo cô. Hai người rất nhanh ngồi lên taxi, nữ phóng viên kia sau khi lấy lại máy ảnh liền chạy theo, nhưng xe taxi đã sớm đi rồi.
“Giỏi.” Hứa Ân Ân vui vẻ giơ cao ngón tay cái lên khen ngợi chính mình.

“Tiêu chuẩn đúng thật là thấp.” Phí Kiệt hừ lạnh 1 tiếng, thả lỏng ngồi ở băng ghế sau.

Hứa Ân Ân đột nhiên nhăn mũi, vội vàng dùng 2 tay bịt khuôn mặt nhỏ nhắn của mình, “Ắt xì, ắt xì.”

“Phiền anh giảm nhiệt độ máy lạnh dùm.” Phí Kiệt nhướng người nói với tài xế, rồi quay sang nhìn cô – cô gái này mới có tí mà đã hắt xì rồi, mà tiếng hắt xì lại cứ ý như tiếng ngáy của con mèo nhỏ, rất thú vị.

“Cảm ơn.”

Phí Kiệt nhích người, kề sát mặt Hứa Ân Ân mà nói, “Anh chỉ sợ em lây bệnh cho anh thôi.”

Hứa Ân Ân cũng chẳng trông mong anh sẽ nói gì đó tốt lành, anh là chuyên gia giả danh thiên sứ nhưng thực ra lại là siêu cấp mặt quỷ.

“Ngồi thẳng một chút.” Phí Kiệt ngắm cô một cái, rồi dùng tay kéo người cô ngồi thẳng lên.

Hứa Ân Ân không tình nguyện ngồi thẳng lưng, nhưng mà lại không thể nào không tuân theo lời anh.

Phí Kiệt dựa sát người cô, đầu tựa trên vai cô, nhắm mắt lại, “Đến gần sáng anh với mới về lại khách sạn, leo lên giường ngủ được có tí thì phải ra chợ cá chờ thuyền đánh cá trở về.”

“Vậy anh chợp mắt tí đi.” Hứa Ân Ân vội vàng ngồi nghiêm chỉnh, cũng không nhúc nhích, cô sợ sẽ làm anh thấy khó chịu.

Phí Kiệt từ từ nhắm hai mắt, đôi môi đột nhiên nhếch lên đầy tà mị. Khuôn mặt kia, đôi môi kia, nụ cười kia làm toát lên vẻ đẹp hoàn mỹ đến không ngờ, so với thiên sứ thì anh còn hơn như vậy nữa.

Hứa Ân Ân nhìn thấy mặt anh có ý cười, cô dùng sức cắn cắn môi dưới, cố kiềm nén cảm xúc trong lòng mình.

Ông trời, ông làm vậy thì làm sao mà cô buông tay được chứ ! Ngày hôm qua cô còn đồng ý làm bạn gái của Kỉ Đại Vũ, người đã theo đuổi cô, còn lời thề son sắt với chính mình rằng lần này nhất định phải buông tay thật sự.

Nhưng là, Phí Kiệt vừa mới xuất hiện, cô liền ngay cả khuôn mặt của Kỉ
1 2 3...22 ĐỌC TIẾP
Bình Luận Truyện
Tags:Truyện Tiểu Thuyết , Mĩ Nam Bức Hôn,
Đọc Thêm Truyện Nhé Bạn
Tiểu thuyết tình yêu - Chờ một ngày nắng (3487 lượt xem)
Tiểu Thuyết - Quỷ Vương Và Đệ Thập Tân Nương Full (81909 lượt xem)
Truyện Tiểu Thuyết - Giai Điệu Hạnh Phúc (8192 lượt xem)
Truyện Tiểu Thuyết - Tình nhân mợt đêm của ma nữ (7676 lượt xem)
Tiểu Thuyết - Bản Báo Cáo Tình Yêu (3053 lượt xem)
Truyện Tiểu Thuyết - Anh Mãi Yêu Em (25168 lượt xem)
Truyện Tiểu Thuyết - Gọi Tên Mùa Thu (4051 lượt xem)
Tiểu thuyết tình yêu - Khi tình yêu đến lần nữa (5776 lượt xem)
Truyện Tiểu Thuyết - Đường Tình Đôi Ngả (2424 lượt xem)
Truyện Tiểu Thuyết: Xin Chào, Kiểm Sát Viên ! (10713 lượt xem)
[QC] ỨNG DỤNG MOBILE FREE
Hệ Thống Site

Thành Viên vs Truyện Wapchoi
© 2014 Wap Chơi
Chiến Binh CS