+ Chào bạn đã đến wap truyện của chúng tôi, chúc bạn online Truyện.Wapchoi.Mobi vui vẻ! Hãy Đăng kí nick để làm thành viên của wap nhé!
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Bạn Muốn Đọc Đăng truyện | Truyện Dài Tập | Truyện Ngắn | Truyện ma có thật
WAPCHOI.MOBI - Wap game dành cho mobile
Wap Truyện » Truyện Dài » Truyện Tiểu Thuyết

Truyện Tiểu Thuyết - Mĩ Nam Bức Hôn


Điều chỉnh kích cỡ chữ

mắt nhìn về phía Phí Kiệt.

Phí Chính Minh miệng lẩm bẩm gì đó, nhân viên cứu hộ cúi đầu nghe xong, thuật lai, “Ông ta nói “không phải tôi”".

“Ông dựa vào một câu “không phải tôi” thì phủ nhận hết tất cả mọi chuyện sao ? Nếu không phải ông, lửa tự dưng bốc lên sao ?” Phí Kiệt tức giận gầm lên, anh nhìn về phía đám lửa đã được dập tắt, nhà hàng giờ đây chỉ còn là một đống tro tàn, “Từ lúc được tôi được sinh ra tới nay, ông liền quăng tôi cho người khác nuôi. Lúc trước còn bắt tôi đi làm lưu manh, bán thuốc phiện, kiếm tiền cho ông đi cờ bác, một người cha như vậy, ông muốn tôi làm sao tin là “không phải tôi” ?”

Phí Chính Minh vô lực nhắm mắt lại, được khiêng lên xe cứu thương.

Mặt Phí Kiệt không một chút thay đổi nhìn xe cứu thương rời đi, chỉ có Ân Ân đứng bên cạnh anh biết được toàn thân anh đang run lên.

Cô ôm chầm lấy Phí Kiệt, úp mặt vào ngực anh, nhẹ giọng nói, “Đừng lo, nếu ông ta còn dám làm hại anh, em sẽ tìm ông ta nói lý lẽ. Không ai có thể làm hại anh, em sẽ bảo vệ anh, đừng lo.”

“Gió thổi qua một cái là em bay tuốt sang bên kia thế giới rồi, bảo vệ anh cái con khỉ.” Phí Kiệt ôm lấy thân hình nhỏ nhắn, giọng nói châm chọc.

“Không tin thì anh đi hỏi đám nhân viên trong Philadelphia đi, bọn họ ai ai cũng biết em bảo kê anh mà.” Cô ngẩng đầu cười với anh.

Khóe môi Phí Kiệt giương lên, đôi mắt đen lộ ra tia ôn nhu ngọt ngào.

Cô nhón chân hôn môi anh, “Thu phí bảo kê.”

Phí Kiệt nhìn cô, tức giận trong lòng cũng vơi đi ít nhiều.

“Nếu anh không có một đồng dính túi….” Anh nói nhỏ, giọng nói mang chút phụng phịu.

“Em nuôi anh.” Cô vỗ ngực cam đoan.

“Nếu chúng ta không thể xây lại nhà hàng, anh phải từ bỏ việc nấu ăn…”

“Anh mãi mai là đầu bếp giỏi nhất trong lòng em.” Cô kiên định nói.

Phí Kiệt cười, cúi đầu hôn môi cô, “Anh yêu em.”

“Hai người tâm trạng cũng không tệ lắm, nhưng trước hết theo tôi đến sở cảnh sát để lấy lời khai.” Cảnh sát nói.

Phí Kiệt giương mắt nhìn viên cảnh sát, nắm tay Ân Ân lên xe cảnh sát, nhưng ánh mắt anh không hề tức giận, bởi vì anh biết anh sẽ không bao giờ vì ba anh mà làm ảnh hưởng tâm trạng của mình, vì anh có một người vợ luôn đồng cam cộng khổ cùng anh xây dựng một cuộc sống mới….

Cuộc sống đó có tên là “Nhà”.
Part 10.1

Đợi cho mọi việc đều được xử lý xong, Hứa Ân Ân cùng Phí Kiệt đến phòng cấp cứu thăm Phí Chính Minh một chút, sau đó trở về nhà hàng, lúc đó cũng đã sáng sớm tinh mơ.

Hứa Ân Ân mua bữa sáng, cùng Phí Kiệt ngồi ở bồn hoa trước cửa nhà hàng ngồi ăn, nhìn một phần tư nhà hàng bị cháy rụi.

Cô từ lúc ngồi xuống đến giờ cứ luôn tay làm.

Phí Kiệt chỉ lẳng lặng nhìn cô.

Ân Ân lấy nhúng ướt khăn tay, lau mặt cho anh, sau đó lại lau tay anh. Tiếp theo đem ly sữa đậu nành có sẵn ống hút đến môi Phí Kiệt, để anh uống hết nửa ly, cô mới đút bánh nướng kẹp hành tây cho anh ăn.

“Anh không muốn ăn.” Phí Kiệt nhép môi.

“Vậy coi như ăn phụ em đi.” Cô mong đợi nhìn anh, đem đồ ăn đến bên miệng anh, “Một người ăn thì sẽ không ngon đâu. Hơn nữa bánh nướng kẹp hành của tiệm này cũng rất ngon, trước kia anh hay mua cho em ăn, không nhớ sao ?”

Đợi cho anh ăn hết bữa sáng, cô lại đưa ly cafe đen cho anh.

“Được rồi, giờ uống cafe mới không làm tổn hại bao tử.” Cô nhìn Phí Kiệt cười nói.

Phí Kiệt uống hết gần nửa ly cafe, anh tay cầm ly cafe nóng, cúi đầu ngắm nhìn Ân Ân.

Cô cầm lấy bữa sáng của mình, cái miệng nhỏ cắn một miếng bánh, bộ dáng rất bình dân.

Anh quàng tay ôm Ân Ân ngồi lên đùi mình, hôn môi cô một cái.

“Nếu không có em, anh phải làm gì bây giờ ?” Thân người anh run run, ngay cả ý nghĩ này anh cũng không dám nghĩ đến.

Cô quàng tay lên cổ Phí Kiệt, “Em nghĩ, cả đời này anh sẽ rất khó thoát khỏi em.”

Anh cầm bữa sáng của cô, ân cần đút cô ăn, cùng cô uống cafe, bầu trời lúc này càng lúc càng trong xanh lạ thường.

“Đúng rồi, ba anh sao lại có chìa khóa nhà hàng ?” Cô khó hiểu hỏi.

“Ông ta vốn không có học vấn, không nghề ngỗng gì cả, có thể có được tiền, ông ta có chuyện gì mà không dám làm ? Chắc lúc bác lao công đến quét dọn nên ông ta mới có cơ hội lẻn vào phóng hỏa.” Giọng nói anh đầy vẻ tức giận.

“Anh nghĩ vậy sao ?” Hứa Ân Ân hỏi.

“Ông ta sinh đứa nhỏ ra lại không nuôi nổi, anh giúp ông ta nuôi, ông ta không có công ăn việc làm, anh kiếm tiền nuôi ông ta. Anh chỉ là không giúp ông trả tiền cờ bạc, không muốn để ông ta muốn làm gì thì làm, như vậy là sai sao ?” Anh thấp giọng nói, ánh mắt có chút mờ mịt, “Vì sao ông ta muốn phóng hỏa nhà hàng anh chứ ? Anh quả thật không hiểu.”

“Không phải ông ta nói, ông ta chỉ muốn đến đập phá vài thứ, không ngờ lại thấy nhà hàng đang cháy sao ?”

“Ai có thể tin được lời ông ta chứ ?”

Hứa Ân Ân nhẹ nhàng vuốt vuốt khuôn mặt phút chốc đã tiều tụy của Phí Kiệt, cô ngồi thẳng người, để anh tựa đầu vào vai mình, cũng ôm anh vào lòng mình, nói khẽ, “Em không phải nói anh làm sao, nếu muốn trả tiền cờ bạc cho ông ta, anh kiếm bao nhiêu tiền cũng không đủ. Ba anh đã giải thích, và cũng thừa nhận uống say nên mới mất hết lý trí, cũng cam đoan sẽ không tái phạm nữa, những chuyện còn lại cứ để cho cảnh sát giải quyết đi.”
Part 10.2

Hứa Ân Ân nhẹ nhàng vuốt vuốt khuôn mặt phút chốc đã tiều tụy của Phí Kiệt, cô ngồi thẳng người, để anh tựa đầu vào vai mình, cũng ôm anh vào lòng mình, nói khẽ, “Em không phải nói anh làm sao, nếu muốn trả tiền cờ bạc cho ông ta, anh kiếm bao nhiêu tiền cũng không đủ. Ba anh đã giải thích, và cũng thừa nhận uống say nên mới mất hết lý trí, cũng cam đoan sẽ không tái phạm nữa, những chuyện còn lại cứ để cho cảnh sát giải quyết đi.”

Anh dựa vào ngực cô, bởi vì sự quan tâm, cùng hiểu biết thấu đáo của cô, mặt anh mới dần dần dịu lại.

“Mặc kệ thế nào, ba anh đã làm đúng một chuyện, là đem anh đến nhà em.” Cô nhìn anh, cảm thấy rất hạnh phúc.

“Em cũng không oán trách ông ta sao ?” Anh hỏi.

“Em với anh giống nhau, thấy ông ấy nghèo túng, lại bệnh, vừa đau vừa đau vừa khóc nói không phải ông ta làm, em còn có thể nói gì được nữa ?” Cô thở dài, nắm tay anh.

Lúc nãy ở phòng cấp cứu thấy ông ấy phải thở bằng máy oxi, cả người không thể cử động, nếu không bỏ qua cho ông ta, cô còn có thể làm gì được nữa ?

”Hiện giờ tại vì ông ta bị bệnh nên mới cầu xin tha thứ, đợi đến khi ông ta khỏe lại, thì lại chứng nào tật nấy.” Anh căm giận nói.

“Có lẽ thay đổi hoàn cảnh sẽ tốt hơn cho ông ấy, ba em và một vài người bạn định đi nghỉ ở trang trại bên Úc, ông nói muốn tìm ba anh cùng đi, để ba anh thoải mái hơn. ”

“Chú Hứa là người tốt, luôn cố gắng giúp đỡ ông ta.”

“Ba em cũng đã cho ba anh cơ hội, anh cũng thử cho ông ấy cơ hội đi. Ông ấy ở Úc thì sẽ không thể cờ bạc hay uống rượu như bây giờ, có lẽ ngày nào đó ông ấy sẽ cải tà quy chánh.” Cô vỗ vỗ tay anh.

”Vậy thì ông ta nên cho anh cơ hội đi ! Ông ta dám đốt nhà hàng, chúng ta phải kiếm bao nhiêu tiền để bù lại tổn thất này….” Nhắc đến việc này, gân xanh trên trán Phí Kiệt nổi rõ lên.

Anh ôm cô ngồi sang một bên, bỗng nhiên đứng dậy chỉ tay lên trời nói, “Ông trời, tôi sẽ không gục ngã đâu.”

Anh rống to lên , giọng anh vang khắp phố phường tĩnh lặng vào sáng sớm.

“Đúng vậy, hơn nữa em cũng mua bỏ hiểm hỏa hoạn cho nhà ăn rồi.” Cô gật đầu phụ họa theo.

“Mua bao nhiêu ?” Anh thuận miệng hỏi.

“Ba trăm ngàn tệ.”

Phí Kiệt trợn mắt, khóe môi run run, cúi đầu trừng mắt nhìn cô.

“Vậy vừa rồi em khóc cái gì ? Làm người xấu một chút đi, lấy tiền về hưu dưỡng lão. ” Anh im lặng nhìn cô.

“Philadelphia giống như đứa con của em, em nhìn thấy nó bị cháy, trong lòng rất đau khổ.” Cô trách móc, trừng mắt nhìn anh, níu tay anh đứng lên. “Hơn nữa, còn phải chờ công ty bảo hiểm xem xét lại, cũng không biết bao lâu mới lấy được tiền, hoặc cũng có thể sẽ không có tiền bồi thường. SỐ tiền đó dùng để dự phòng cho nhà hàng thứ hai của chúng ta, vì vậy khả năng tham ô….”

Cô ngừng nói, bởi vì Phí Kiệt đang nhìn chằm chằm cô từ nãy đến giờ.

“Sao vậy ?” Cô lập tức đứng thẳng người, ngẩng đầu nhìn nhà hàng, sợ mình đã nói sai gì đó.

Phí Kiệt buồn cười vì hành động của cô, vỗ vỗ đầu cô, ôm cô vào lòng mình.

“Quả thật ông trời cũng không quá bất công với anh, có em bên cạnh, mọi việc đều ổn thỏa cả.” Anh nói.
Part 10.3

Phí Kiệt buồn cười vì hành động của cô, vỗ vỗ đầu cô, ôm cô vào lòng mình.

“Quả thật ông trời cũng không quá bất công với anh, có em bên cạnh, mọi việc đều ổn thỏa cả.” Anh nói.

“Anh biết vậy là tốt rồi, coi anh từ nay về sau còn dám đối xử tệ với em không, bằng không một ngày nào đó em không thèm để ý tới anh nữa, coi anh sẽ phải làm sao ?” Hứa Ân Ân lấy tay chỉ chỉ vào trán Phí Kiệt, làm bộ như muốn cắn tay anh.

“Em….” Phí Kiệt lập tức nhăn mày, hung hăng hỏi, “Em với Kỉ Đại Vũ còn liên lạc sao ?”

“Sao lại hỏi chuyện này ?” Cô khó hiểu nhìn anh.

“Chỉ cần trả lời, có còn liên lạc nữa không.” Môi anh mím chặt, chán chường ngồi xuống.

“Bởi vì tụi em vẫn là bạn bè, lúc trước em bằng lòng làm bạn gái của anh ấy, kết quả lại kết hôn với anh, Đại Vũ cũng thông cảm cho em. Em làm sao có thể không liên lạc với anh ấy được…” Nhìin Phí Kiệt bắt đầu trợn mắt tức giận, cô nắm cánh tay anh, “Huống chi tụi em quen nhau ở hội chợ sách, mà hội chợ ấy nửa tháng tổ chức một lần, nói chuyện, trao đổi tâm đắc, đây là chuyện bình thườngmà.” Cô bĩu môi, liếc mắt nhìn anh, “Huống hồ, em cũng đâu nói gì chuyện khách nữ đưa danh thiếp cho anh.” Đôi môi nhếch lên, khoanh hai tay trước ngực.

“Anh cứ lòng lòng tiểu nhân đo dạ quân tử, đâu phải ai cũng xấu, chỉ là….”

“Đúng, hắn là quân tử, anh là tiểu nhân.” Phí Kiệt bỗng nhiên đứng dậy, đưa lưng về phía cô.

Cái lưng rắn chắc của anh vì sợ hãi mà phập phồng, anh nhìn về phía trước, cảm thấy yêu thương một người quả thật rất đáng sợ. Nhưng anh hoàn toàn không cách nào khống chế được mình, mỗi ngày anh đều dính lấy cô, lúc naào cũng muốn cô ở bên cạnh mình.

Một đôi tay ôm lấy người anh, anh cảm giác được mặt cô đang tựa vào lưng mình, nhẹ nhàng nói với anh, “Đồ ngốc, hiện tại anh đã là chồng của em, người khác chỉ là người khác, em phân biệt rất rõ ràng.

“Nhưng mà là do anh ép em lấy anh.”

“Ép em lấy anh thì được sao?” Cô tươi cười đứng trước mặt Phí Kiệt, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Phí Kiệt, “Nếu em không muốn thì ai có thể ép em chứ?”

Trong mắt Phí Kiệt ôn nhu, khuôn mặt giờ như băng sương đã tan, anh cúi người, tựa trán vào trán Ân Ân.

“Đúng vậy, em giả bộ từ chối, dẫu sao em cũng đã thầm yêu anh lâu rồi.” Anh cười cắn môi cô.

“Chỉ có em thầm yêu thôi sao?” Cô ôm lấy cổ Phí Kiệt, không khách sáo dựa cả người vào thân Phí Kiệt.

“Anh yêu em đến không thể kiềm chế được, được chưa? Chúng ta trở về nhà tiếp tục đêm tân

MẸO NHANH MÁY TÍNH:

BẠN CÓ THỂ SỬ DỤNG NÚT MŨI TÊN ĐỂ CHUYỂN TRANG
« 1... 18 19 20 21 22 ĐỌC TIẾP
Bài lọc: truyen tieu thuyet - mi nam buc hon
Bình Luận Truyện
Tags:Truyện Tiểu Thuyết , Mĩ Nam Bức Hôn,
Đọc Thêm Truyện Nhé Bạn
[QC] ỨNG DỤNG MOBILE FREE
Hệ Thống Site

Thành Viên vs Truyện Wapchoi
© 2014 Wap Chơi