+ Chào bạn đã đến wap truyện của chúng tôi, chúc bạn online Truyện.Wapchoi.Mobi vui vẻ! Hãy Đăng kí nick để làm thành viên của wap nhé!
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Bạn Muốn Đọc Đăng truyện | Truyện Dài Tập | Truyện Ngắn | Truyện ma có thật
- [TRUYỆN HOT MỖI NGÀY] Cục cưng của ác ma, em dám bỏ trốn.
WAPCHOI.MOBI - Wap game dành cho mobile
Wap Truyện » Truyện Dài » Truyện Đang Sáng Tác

Truyện Tình cảm hài -Đồ cứng đầu ! Yêu anh chưa ?


Điều chỉnh kích cỡ chữ

chẳng thấy dấu hiệu của sách vở ở đâu , thật thất vọng.
Chọn cho mình chỗ cuối lớp rồi nằm dài ra lim dim mắt muốn ngủ. Chưa chợp mắt được giây nào 1 cô gái xinh xắn , đáng yêu , dáng vẻ vô cùng hoạt bát và hoà đồng tiến sát chỗ Mã Vy , lay lay rất tự nhiên :
-Bạn à !!! Bạn là học sinh mới của lớp đúng không ? Mình là Hạ Kim My , chúng ta là bạn nhé , không bạn thân luôn đi , nhìn bạn đã thấy quý chết đi đc rồi.
Khó nhọc mở mắt , đáp lại một chàng tự hỏi và tự trả lời kia , Mã Vy nở một nụ cười lấy lệ :
-Rất vui đc làm quen với bạn.
Đôi mắt trong veo của Kim My bỗng căng tròn ra rồi chầm chồ :
-Ôi bạn xinh thật đấy. Mà sao má cậu thâm lại thế kia ? _chố mắt nhìn vết má trên mặt Mã Vy chầm chồ rồi lại nhanh nhẹn chuyển chủ để.
- Thôi vào giờ rồi chúng ta ngồi cạnh nhau luôn nhé.
Gật nhẹ đầu , Mã Vy chăm chú nhìn cô giáo chủ nhiệm đang bước vào , tay còn lại cố che đi vết tích đáng xấu hổ của tên biến thái để lại , cô giáo dõng dạc tuyên bố với cả lớp :
-Nào mời cả lớp trật tự , hôm nay lớp ta sẽ chào đón một thành viên mới. MỜi Mã Vy lên bục giảng giới thiệu bản thân.
Như lướt lên , Mã Vy nử nụ cười mỉm rất đáng yêu , nói :
-Mình là Đông Mã Vy , rất mong được mọi người giúp đỡ cho.
Xong xuôi , cả lớp ào ào vỗ tay rồi cô giáo lại nói :
-Nhân tiện , Hội Trưởng khối đại học sẽ xuống kiểm tra khối mình, cả lớp ngồi ôn lại hết bài tập hôm nay đi.
“OAfiiiiiiii” Cả lớp thở dài nào nề 1 hồi rồi tiếng xào xạc của sách vở được lôi ra , còn Mã Vy đây khuôn mặt ngơ ngác , khó hiểu đến ra mặt. Mới vào học , chưa bt bài là j đã bị kiểm tra , thật đen cho cô. May mắn thay , cô bạn “thân mới” dõng dạc tuyên bố với cô làm :
- Không sao mình sẽ nhắc cho cậu. Nhưng chỉ mong sao k phải đích thân Hội Trưởng xuống là được rồi, k nó sẽ là một thảm hoạ nhân loại.

Khó hiểu , Mã Vy thắc mắc :
-Tại sao ?
Chẳng cần nghĩ , Kim My lại tuột ra như 1 bài diễn văn :
-Chặc ! cậu không biết rồi , Hội Trưởng khối Đại Học gần như là Ban Giám Hiệu to tướng của khối Phố Thông thế nên cậu cũng hiểu đc quyền uy của Hội Trưởng rồi chứ ? Ngoài ra lại còn thêm thân phận thật của Hội Trưởng nữa , làm người khác phải cúi rạp.
-Là ? lại hỏi câu hỏi vô cùng sâu sắc.
-Là Hội Trưởng là con đích tôn của dòng tộc họ Chấn , chẳng ai bt j về dòng tộc đó ngoài sự giàu sụ tiêu tiền như rác , huyền bí và vô cùng mờ ám, bù lại học còn đc cả một cậu con trai – tức hội trưởng đây vô cùng tài giỏi , còn tài giỏi cỡ nào chẳng ai bt. Ồ quên mất , ngoài ra , Hội Trưởng là Chấn Nguyệt Phong , nghe cái tên đã đủ biết đáng sợ như nào rồi , nhiều người nói , Hội Trưởng k ngần ngại giết người nếu k vừa mắt , thẳng tay đuổi học bất cứ ai nếu k tuân theo lệnh hắn. Nhưng đáng nói là ... anh ta rất đẹp trai , đẹp đến mê hoặc lòng người. Thôi , rồi cậu có ngày sẽ gặp , hắn ta ... có đôi mắt màu xám tro, mát tóc nâu rối bù.
Nghe đến đây , Mã Vy hơi giật mình , hồ nghi đoán tên biến thái tát cô cái đau điếng hẳn là tên hội trưởng biến dị này.
Cửa lớp bỗng bị mở toang ta , một bóng người cao ráo mà sặc mùi nguy hiểm bước vào lớp. Quét đôi mắt ngang tàng khắp lớp cô rồi dừng lại ngay trên người cô, nở 1 nụ cười giết hàng trăm cô gái. Ngay từ giây phút ấy , Mã Vy đã xác định từ đây cô sẽ khó sống lắm đây !

CHAP 4 :

Về đến ngôi biệt thự lãnh lẽo khó quen , Mã Vy tìm ngay đến căn phòng thân yêu để mà hú hét điên cuồng, chẳng quan tâm đến sự mất tích của “anh trai”.Cô cứ dùi đầu tự vẫn vào gối mãi đến khi một tiếng gọi êm dịu trượt vào màng tai cô :
- Hôm nay thế nào , em gái ?
Giật mình tỉnh dậy , cô mặt nhăn nhó đáp :
- Không phải chuyện của anh.
Nhẹ nhàng xoa đầu cô , khuyên :
- Dậy ăn đi , 10h hơn rồi. K đói à ?

Lết thân quèn vào phòng , ăn mấy miếng rồi lại lết thân quèn về phòng yêu dấu , mặt ảo não hết sức.
Lúc nhân tiện đi qua phòng Mã Vy , Dạ Vũ lại bén mảng vào quay người cô lại :
- Ồ mà hôm nay em lại gây sự à ? Sao lại tím hết má thế kia ?
Giật mình soi gương , nguyên vết bàn tay của tene hội trưởng đập vào mắt cô , người run lên vì giận. Rồi nói toẹt ra hung thủ :
- Cái tên Hội Trưởng biến thái ấy.
Khuôn mặt Dạ Vũ bỗng chốc đanh lại , sa sầm mặt may kéo theo cả giọng thiên thân hàng ngay cũng bay mất :
- Ý em là Chấn Nguyệt Phong ?
Cô nhìn anh ngạc nhiên :
- Phải , anh bt hắn sao? Tốt vâyh anh xử chết hắn đi.
Cầm tay Mã Vy , đưa cô túi đá bắt cô chườm lên mặt rồi lạnh lùng nói :
- Anh cấm em tiếp xúc vz hắn ta.
- Có cho em cũng k thèm.
Trước khi Dạ Vũ rời khỏi phòng cô cố hỏi điều cô quan tâm từ lâu :
- Dạ Vũ , sao anh ... lại nhận nuôi tôi ?
Dạ Vũ đối lưng với Mã Vy , k để cho cô thấy khuôn mặt đang hiện lên những nét vô cùng khó hiểu , và khó nắm bắt , đáp :
- Tôi thương em đấy , vz cả tôi không thích vật nuôi nên tôi đành nhận em để nuôi.
Câu nói rõ ràng để hạ thấp cô , nhưng cô vẫn cười khúc khích vì lí do củ chuối ấy !
Nghe thấy tiếng cười trong veo ấy , lòng Dạ Vũ thắt lại , lo lắng cho những ngày tháng tới khi bt đc đến sự thật ...
Ngày hôm sau , Mã Vy lại dậy , lại ăn sáng và đi học chỉ có điều không thấy bóng dáng Dạ Vũ đâu , nhưng có vẻ , Mã Vy chẳng quan tâm mấy.
Đến trường , Mã Vy được giáo viên tặng cho vài câu làm Mã Vy muốn tức chết :
- Hôm qua cả lớp cẳng thẳng KT rồi hôm nay cả lớp giải tán , tự học trong khuôn viên trường , tan học mới đc về.
Càng nghĩ , Mã Vy càng cảm thấy ngôi trường này thật là thất thường như chẳng có chất lượng j sất.
Từ chối lời “mời” vượt rào đi chơi của cô bạn Kim My , Mã Vy lủi thủi lui về dãy thư viện trông vô cùng nguy nga cổ kính , nhưng lại chẳng ai lui tơi , bởi lẽ các công tử , tiểu thư đều có “thư viện riêng” trong chiếc ipad mỏng dính. Đi dạo qua các tủ sách , Mã Vy chọn được vài quyển về Cung hoàng đạo mà cô rất chi là “tin tưởng” , chọn một góc nhỏ ngồi gặm hết đống ấy. Đang say sưa với quyển sách dày cộp , bỗng rầm cái nguyên 1 đôi chan dài được đặt lên bàn , vừa cảm thấy bị làm phiền vừa cảm thấy ngạc nhiên , Mã Vy hướng mắt lên chủ nhân. Nhận dang đc khuôn mặt , mặt Mã Vy bỗng chốc sa sầm khó chịu lên tiếng :
- Cảm phiền anh bỏ chân xuống.
Hắn ta thì lại đang nhắm mắt như đã xác định nơi ngả lưng , đáp gọn :
- K thích.
Bt k thể nói đc loại người này , Mã Vy thu hết đống sách đang đọc vào , rời bàn này chuyển sang bàn đối diện. Quả nhiên tên Hội Trưởng dở tính kia , di chuyển ổ sang chỗ bàn cô và làm hành động như trc. Nhưng lần này không để Mã Vy lên tiếng trc , đã mở miệng ra nói vài câu :
- Tôi đã xem qua bài KT hôm qua của cô ....
Chưa dứt câu , Mã Vy liền chen ngang :
- Nó rất tồi tệ , cẩu thả và sai bét nhè , anh định nói thế phải k ? tôi bt nhưng cũng chẳng cần anh quan tâm.
Mở mắt , ngồi lại đang hoàng như người bình thường , Nguyệt Phong găm mắt tức tối , lạnh ngắt về phía Mã Vy nói :
- Tôi học đại học đấy ! Ít nhiều tôi cũng hơn tuổi cô , cách xưng hô như cô chẳng phải vô cùng bất lịch sự sao ?
K dám nhìn thẳng vào đôi mắt hút hồn ấy , Mã Vy vờ̀ mở mở sách ra vừa đọc vừa trả lời :
- Bất lịch sự hơn người gác chân lên bàn à ?
Cứng họng, Nguyệt Phong đành đứng dậy đi khỏi thư viện , trc khi đi k quên ném lại câu :
- Hôm qua ...tôi không cố tình.
Mã Vy bật cười khỉnh bỉ , nghĩ thầm “quả k sai là công tử bột chính hiệu , k thèm nói xin lỗi”
Cả ngày dài nghiên cứu trong thư viện , khi về đến biệt thư đã là hơn 9h ( đúng là học sinh hư , la cà )
Vừa mới mở cổng đã thấy Dạ Vũ đang cắm tay túi quần , khuôn mặt đằng đằng sát khí nhìn Mã Vy , đáng tiếc , thái độ ấy không lọt vào mắt Vy , nên Vũ rất tự nhiên bị Mã Vy lơ đẹp.
Nằm sấp mặt xuống giường, Mã Vy lăn quay ra ngủ , nhịn luôn cơm tối. Cửa phòng thì khoá trái , làm khổ Dạ Vũ cả đêm lo lắng k bt có chuyện gì xảy ra ở trường.
Trong lúc ấy ở một ngôi biệt thự khác , người con trai ám đầy mùi sát khí , khuôn mặt lanh mà đẹp đến ám ảnh người khác đang ung dung đặt chân trên bàn , nhìn xoáy vào không gian như đang suy nghĩ chuyện gì. “ring , ring” chiếc iphone đen tuyền kêu lên , k đợi nó kêu tiếng thứ hai , Nguyệt Phong liền nhấc máy , nghe tiếng đầy tớ đang thông báo tình hình , khoé môi bỗng chốc nở nụ cười ma mị , lẩm bảm :
- Lưu Dạ Vũ à ? Cuối cùng cx chịu xuất hiện. Tớ chờ cậu lâu rồi đấy.
Bên kia tên đầy tớ còn k hiểu chủ nhân đang nói j thì lập tức bị giao thêm nhiệm vụ mới :
- Điều tra cho tôi về tên Lưu Dạ Vũ ấy và tại sao tên ấy lại có thể tiếp cận Mã Vy dễ dàng như vậy trong cô nhi của tập đoàn chúng ta.
Tắt cụp máy một cách tàn nhẫn , sâu trong đáy mắt Chấn Nguyệt Phong gợn sóng.
“ Cộc , cộc , cộc “ Dạ Vũ cẩn thận gõ cửa , mãi không thấy ai lên tiếng bèn vọng vào :
- Lưu Mã Vy , em không mở cửa anh sẽ tự xông vào lúc đấy đừng có la toáng lên đấy.
Nói là làm , Dạ Vũ ngang nhiên xông vào và bị sock nặng nề. Mã Vy đã ngủ nhưng trong tư thế vô cùng ... “đậm đà đặc sắc”, cụ thể là Mã Vy nửa người chạm đất , nửa còn lại đang vớt vát ở̉ thành giường, khuôn mặt Dạ Vũ từ đỏ chuyển đen sang tím cố nhịn cười sợ Mã Vy thức giấc.
CHAP 6 : ̀
Lại như mọi ngày , Dạ Vũ mất hút còn mỗi Mã Vy ở nhà, hôm nay là ngày nghỉ , cô lại đi thăm quan cặn kẽ ngôi nhà , không hiểu sao cô luôn làm vậy lúc rảnh rỗi , đc hơn tháng ở ngôi biệt thự này rồi , nhưng hình như cô vẫn muốn cố sống quen ở nơi này , muốn tìm nét tương đồng vz ngôi biệt thư của những năm tháng trước. Vòng vo ở mọi ngõ ngách trong nhà , quản gia Lâm dường như đã thấm mệt , cố giữ chân Mã Vy ở một nơi nhất định k thân già này sẽ gục mất. ( ai bảo biệt thự to quá thể =.=) :
-Cô chủ nhỏ , cô chưa ăn sáng mời cô xuống ăn.
Câu nói như chưa từng được thốt ra bên tai Vy , cô liền nói về chủ đề khác :
-Quản gia Lâm , Dạ Vũ đa đưa tôi về như thế nào ?
Thoáng chút ngạc nhiên rồi cũng thở dài kể câu chuyện dường như phiền muộn lắm :
-Cô chủ nhỏ , cô còn nhớ rằng mình đã tự vẫn chứ ? Chính lúc k còn hi vọng ấy cậu chủ đã đưa cô về , dù nhiều bác sĩ đến và lắc đầu ngán ngẩm nhưng thiếu gia k bỏ hi vọng , chính cậu chủ đã tự ra tay từng ngày từng ngày rút hết thứ thuốc ngủ ấy ra đến khi cô tỉnh lại , có vẻ cậu chủ rất quan tâm đến cô , nhưng vì sao thì.....
Đang nghe câu chuyện bị ngắt quãng , Mã Vy có chút khó chịu hơi gắt len :
-Thì sao ?
-Thì đó k phải việc em. Một giọng nói khác ấm áp vang lên. Làm cả quản gia Lâm và Mã Vy giật nảy mình quay lại. Dạ Vũ từ từ tiến đến , vuốt nhẹ tóc Mã Vy rồi nửa ôm nửa đẩy cô đi , bắt cô ngồi ăn sáng. Rồi gọi quản gia Lâm vào phòng làm việc nói chuyện.
- Quản gia Lâm , ông k thể cứ tự tiện kể như thế đc. Ông bt đấy tôi luôn coi ông là người bố thứ hai của tôi , sau ông bố háo tiền kia, mọi chuyện tôi luôn nói vz ông nhưng có những chuyện xin ông hãy giữ bí mật, hãy để tôi cả đời này trả nợ thay cho bố tôi , bù đắp cho Mã Vy một cuộc sống mới.
Quản gia Lâm nhìn thẳng vào Dạ Vũ , đôi mắt ánh lên vẻ chân thành :
-Nhưng con trai , k gì là mãi

MẸO NHANH MÁY TÍNH:

BẠN CÓ THỂ SỬ DỤNG NÚT MŨI TÊN ĐỂ CHUYỂN TRANG
« 1 2 3 4...50 ĐỌC TIẾP
Bình Luận Truyện
Tags:Truyện Tình cảm hài , Đồ cứng đầu ! Yêu anh chưa ?,
Đọc Thêm Truyện Nhé Bạn
[QC] ỨNG DỤNG MOBILE FREE
Hệ Thống Site

Thành Viên vs Truyện Wapchoi
© 2014 Wap Chơi