+ Chào bạn đã đến wap truyện của chúng tôi, chúc bạn online Truyện.Wapchoi.Mobi vui vẻ! Hãy Đăng kí nick để làm thành viên của wap nhé!
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Bạn Muốn Đọc Đăng truyện | Truyện Dài Tập | Truyện Ngắn | Truyện ma có thật
- [TRUYỆN HOT MỖI NGÀY] XU XU ĐỪNG KHÓC. Truyện hay quá cả nhà ạ... <3!
WAPCHOI.MOBI - Wap game dành cho mobile
Wap Truyện » Truyện Dài » Truyện Đang Sáng Tác

Truyện Tình Cảm , Hành Động , Hài - Nhỏ Tomboy đáng Ghét


Điều chỉnh kích cỡ chữ

quay lại thì không khỏi ngỡ ngàng – Đại……….đại ca……….
– Dám bỏ ta lại còn **** ta nữa, mi giỏi lắm ! Bây giờ cho mi hai lựa chọn, một là chết hai là tự tử !
– Em biết lỗi rồi, xin tha cho em ! – Hoàng Huy tái mặt van xin – Tại sáng nay em sợ bị lũ con gái bắt nên em mới phải trốn, em sẽ thực hiện mọi yêu cầu cảu Đại ca !
– Thằng như mày mà cũng sợ mấy con nhỏ đó à ? Nói dối là mất lưỡi đấy biết không ! – Ngọc Anh gằn giọng nói.
- Em nói thiệt mà, Đại ca !!
Nhìn vẻ mặt đáng thường với đôi mắt rưng rưng nước mắt cảu thằng nhỏ, Ngọc Anh thả tai câu ta ra rồi phủi tay nói :
-Tha cho chú lần này, lần sau tái phạm thì chuẩn bị trước quan tài đi !
- Yes, sir !
- Hoàng Huy, cậu quen Tử Nam hả ?- Vũ Anh bước đến với vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi.
- Anh Vũ Văn, đây là anh hai cau em mới chuyển trường đến! ỦA, hai người quen biết nhau sao? – hoàng Huy giã đầu.
- Anh cậu vừa cứu tui khỏi……….chuyện gì cậu biết rồi đấy!- Vũ Anh ngập ngừng không muốn nói.
- Haizz……Ai bảo anh có khuôn mặt như tiên nữ giáng trần thế kia làm chi! – Hoàng Huy không cần nghĩ cũng đã biết nguyên do là vì vẻ đẹp có 102 cảu Vũ Anh.
- Hai người định đứng đó đến bao giờ hả? Tui đói òi, đi mua đồ ăn cho tui đi! – Ngọc Anh thấy họ cứ anh an hem em nổi cáu kêu lên.
- Vâng vâng!- Hoàng Huy ngoan ngoãn đi lấy đồ ăn không sợ lại bị dính đòn thì ngỏm.
Ngọc Anh mải sai khiến thằng em bất tài mà không biết những ánh mắt quanh đó đã nhìn cô chằm chằm. Mọi người túm 5 tụm 3 hỏi nhau:
- Woa~ Kia chẳng phải học sinh mới sao? Sao lại ra lệnh được Đế Vương cảu nhóm Tứ đại Đế Vương cảu trường ta thế kia?
- Đúng vậy! Đế Vương nổi tiếng hùng dũng bị cậu ta sai khiến như không ấy, chắc cậu ta cũng là một nhân vật có máu mặt mới xuất hiện!
Lời bàn tán xôn xao cứ loan rông cả căng tin và tất nhiên đôi tai thính như tai thỏ cảu Ngọc Anh đã nghe ngóng được tương đối nhiều. Thấy Hoàng Huy bê đồ ăn tiến đến, Ngọc Anh kéo cậu xuống ghế hỏi:
- Này, nhóc con! Có vẻ chú mày có tiếng phết nhỉ? Chưa chi mấy thằng kia đã nói ra nói vào rồi!
- Tất nhiên, có ai không biết đến tiểu đệ! Đệ đây là Đế Vương xưng danh khối 10 đấy, sang mắt lên chưa?
- Có chức cỏn con vậy thôi mà cũng khoe, cho tao một ngày thì tao chiếm được chức Đại Ca trường này!- Ngọc Anh lôi đĩa thức ăn về phái mình vừa nhồm nhoàm vừa nói.
- Hứ, ông chỉ được cái khoác lac là giỏi!- Hoàng Huy bị dôi gáo nước lạnh vào mặt, chán nản ngồi xuống.
- Cậu có vẻ tự tin về mình nhỉ? – Vũ Anh ngồi xuống, thích thú với vẻ tự tin của Ngọc Anh.
- Không tin chứ gì? Gọi Đại ca của trường này ra đây, tui đấu lun cho mấy người biết đâu mới là Thống Lĩnh thực sự!- Ngọc Anh giẫn dữ trước những ánh mắt coi thường cảu hai người trước mặt, đạp bàn hét lớn.
- Vậy hả? Được thôi, Đại ca đang bước đến đó! Ra đó mà khiêu chiến!
Ngọc Anh nghe thấy vậy liền quay ra đằng sau thì nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc. Cô ngắm kĩ một lúc mới nói :
- Tên đó là Đại ca á? Hóa ra chính là tên ngồi cạnh mình sang nay!
- Cậu quen Vũ Phong sao?- Vũ Anh lại thêm một dấu hỏi chấm nữa.
- Tên đó tên là Vũ Phong hả ? Được thôi, đấu thì đấu !
Trong lúc dó, Vũ Phong cùng Hạo Luân đang đinh bước tới chỗ Vũ Anh và Hoàng Huy như thường lệ thì đột nhiên bị một cậu nhóc bước tới chặn lại, hùng hổ thách thức :
- Này, tôi với anh đấu với nhau xem ai thắng !
Ngọc Anh vừa nói dứt câu, cả căng – tin đang ầm ầm như cái chợ đột nhiên im phăng phắc. Hoàng Huy cùng Vũ Anh ngồi ở bàn há hốc mồm, ai ngờ Ngọc Anh tính đánh nhau thiệt. Hoàng Huy thấy vậy liền chạy đến nói :
- Bà…à…….Ông điên à ? Vừa nãy tui chỉ nói đùa thui, ai bảo bà làm thiệt !
- Kể cả mày không nói thì tai cũng làm, đang trong lúc ngứa tay, giải tỏa tí cho giãn cơ ! – Ngọc Anh thản nhiên trả lời.
- Cậu nhóc này ghê phết nhỉ ? Thân hình thì nhỏ bé, dáng vẻ thì yếu đuối, cậu có chắc là đánh thắng được người ta hay không hay là không chịu nổi một đòn !- Cắt ngang cuộc nói chuyễn giữa Hoàng Huy và Ngọc Anh, một nam sinh với mái tóc màu nâu đỏ nổi bật giữa đám đông nói với vẻ đầy coi thường.
- Ồ, thế anh có giỏi thì lên đây thử xem người cảu tôi yếu cao hay não của anh nhỏ ?- Ngọc Anh cũng không thèm chịu thua, cợt nhả lại.
Hạo Luân lần đầu tiên bị đáp lại như vậy thấy thú vị liền bước đến trước mặt Ngọc Anh cười :
- Được lắm, lúc thua đừng có về bám váy mẹ khóc lóc đấy !
- Đừng lo, mẹ tôi không có váy đâu mà bám !- Ngọc Anh cũng đám lại với nụ cười tươi rói.
Hai người gườm gườm nhìn nhau như kẻ thù truyền kiếp, thấy Hạo Luân chưa ra đòn, Ngọc Anh ngoắc ngoắc ngón tay như trêu đùa. Hạo Luân tức tối nhìn khuôn mặt tươi cười như chế giễu anh, phi đến như bay rồi đưa nắm đấm thép cảu mình lao thawmgf vào mặt Ngọc Anh. Như thường lệ, anh nghĩ đối thủ sẽ không tránh được chiêu này và dính chưởng ai ngờ Ngọc Anh chỉ lấy một bàn tay của mình đỡ mà cả nắm đám hạ hơn bao người cảu anh cuãng không đụng đến được da mặt cảu cô. Ngọc Anh khổ luyện võ đã nhiều năm, bị đánh không biết bao lần nên cô có thể đỡ được cú đấm nghiệp dư đó. Hạo Luân thấy không phục liền lấy chân gạt xuống đất để quật ngã Ngọc Anh nhưng cô đã nhảy phắt lên, lùi ra sau. Nhìn đối thủ dáng người ẻo lả tưởng dễ dàng đánh bại bằng mấy chiêu đơn giản nhưng Hạo Luân thấy mình đã quá chủ quan, anh cười thích thú rồi hiên lên khuôn mặt nghiêm túc chưa từng có dùng hết tốc độ lao đến. Ngọc Anh thấy ngỡ ngàng trước tốc độ đó nhưng cô vẫn có thể tránh nhẹ nhàng từng đòn một.
- Nhóc con, tránh mãi như thế khôn thấy nhục sao ? Giở hết thực lực ra cho tui xem ! – Hạo Luân kích thêm một quả khiến Ngọc Anh phải chịu xuất chiêu.
- Gan ngươi hơi lớn đấu tên đầu tổ quạ kia, ta sẽ cho ngươi biết đâu mới là nhóc con thực sự ! – Ngọc Anh đã bắt đầu tức giận thực sự, cô gồng lên khiến gân tay gân chân nổi lên toàn mình.
Hoàng Huy thấy vậy liền ra nhờ Vũ Phong ngăn lại :
- Anh Vũ Phong, mau ngăn họ lại nhanh ! Nếu không thì sẽ có hậu quả khó lường đó !
- Đừng lo, Hạo Luân sẽ không đánh người trong nhà cậu bị thương đâu !
- Đó không phải điều em lo, điều em lo là……………
Hoàng Huy chưa kịp nói xong, một tiếng rầm lớn vang lên khiến toàn thể học sinh sợ hãi chạy toán loạn. Cả Vũ phong cùng Hoàng Huy quay ra không khỏi bất ngờ khi một cú đám cảu Ngọc Anh đã khiến nền gạch men phải hõm một lỗ sâu. Hạo Luân cũng không kém phần sợ hãi.
– Không xong rồi, ông ấy nổi khùng lên rồi ! Mau ngăn lại không thì sẽ xuống âm phủ gặp Diêm Vương thiệt đó !
Hoàng Huy vội vã kéo Vũ Phong nhờ ngăn hộ. Ngọc Anh đang trong cơn cuồng nộ nên kể cả ngăn thế nào cô cũng phải đánh nhừ tử cái kẻ dám động chạm vào nỗi đau cảu mình, cô phi đến gân Hạo Luân còn nhanh hơn anh gấp mấy lần khiến anh chưa kịp định thần lại thì đã nhận một chưởng vào bụng. Hạo Luân bị đánh bật ra xa, ôm bung thở dốc nhưng Ngọc Anh không dừng lại mà tiếp tục lao đến đưa tay định đấm thẳng vào mặt Hạo Luân. Hạo Luân vì bị trọng thương do cú đám vừa nãy nên không tránh kịp tưởng mình chết chắc thì Vũ Phong lao vào đỡ lấy đòn chí mạng cửa Ngọc Anh.
- Này, dừng lại đi !- Giong nói anh lạnh lẽo nhưng khẩu quyết thì như một lời ra lệnh.
- Tên kia, muốn giúp hắn hả ? Vậy thì ta cũng sẽ xử luôn cả mi lẫn tên khốn này ! – Ngọc Anh nói nhưng người cô phát ra những luồng khói đen khiến người khác khiếp sợ.
Cô túm lấy áo Vũ Phong nhưng anh đã hất tay cô ra và lùi lại phía sau.
– Dừng lại đi, đừng để tôi phải ra tay !- Vũ Phong cảnh cáo Ngọc Anh thêm lần nữa.
– Ha…..ha……Cứ tiến lên đi, ta chấp hết !
Vũ Phong nghe thấy vậy thì cũng phi đến định vật Ngọc Anh ngã rồi làm cô bình tĩnh lại nhưng không nhưu dự đoán của anh, cô đã nắm được tay anh và văn ra đằng sau nhanh như chảo chớp. Vũ Phong đành phải đánh lại mặc dù không muốn, anh lật ngược lại và Ngọc Anh trở thành người bị giữ. Nhưng cô đâu có để dễ dàng như vậy, cô dùng chân đá móc ra đằng sau làm Vũ Phong không tránh kịp và dính đòn nặng, ngã ra sau. Ngọc Anh thấy vậy định dùng một chưởng giả quyết cả hai thì Hoàng huy hét lớn :
- Bánh Donut socola mứt dâu tây, cùng bít tết và mỳ Ý hảo hạng !
Ngọc Anh vừa nghe thấy thức ăn thì mắt sáng như sao phi ngay đến chỗ bàn ngồi ăn. Vũ Phong và Hạo Luân lần đâu tiên trong dời gặp phải một đối thủ nặng kí và thứ duy nhất cứu hai người đó khỏi bị phanh thây chính là khay thức ăn hảo hạng. Hoàng Huy thổi phù lo lắng vì đã ngăn chăn được thảm kịch liền chạy ra đỡ Vũ Phong còn Vũ Anh chạy ra đỡ Hạo Luân ngồi xuống ghế.
- Hai anh không sao chứ ? – Hoàng Huy lo lắng hỏi.
- Nàu, Hoàng Huy, tên đó là ai ? Sao cậu ta lại có sức mạnh kinh khủng đến vậy ? – Hạo Luân nhìn Ngọc Anh ngoan ngoãn ngồi ăn mà không đoái hoài đến chuyện vừa nãy.
- Em khuyên anh tốt nhất không nên chọc giận ông ây ! Tử Nam ở bên ông ngoại em là chùn Mafia từ bé nên được huấn luyện như một sát thủ chuyên ngiệp vậy, nên mỗi khi anh ấy tức giận đều có người phải vào bện viện mấy tháng chưa xuống được giường đấy !
Sau trận đánh vừa rồi ai cũng tái mặt vì căng –tin bị Ngọc Anh phá tan nát chỉ cần một nắm đấm. Ông Thế Dũng vì sợ vớ phát hiện nên phải giấu diếm cắt một khoản tiền ra bồi thường thiệt hại.Đúng như lời thách thức, Ngoạc Anh không chỉ hạ được Đại ca cảu Minh Huy mà còn cả Nhị ca, một trong hai nhân vật có tiếng trong trường chỉ trong một ngày. Và lần đầu tiên trong đời, Minh Huy có Ngũ Đại Đế Vương, Ngọc Anh đã vinh dự nhận danh hiệu " Hắc Vương" và trở thành người đứng số một trong nhóm Ngũ Đại mà không hề hay biết.

Sáng hôm thứ hai tại trường, Ngọc Anh mặc dù đã đặt đồng hồ báo thức nhưng chuông vừa réo lên cô nàng đã cho đồng hồ bay thẳng xuống sân trường rồi. Hoàng Huy thấy vậy liền lạt chăn cho cô nàng lăn một vòng xuống đất không thương tiếc :
- Heo ngủ lười, bà dậy ngay cho tôi nhờ !- Hoàng Huy tứ giận hét lớn.
Sau rắc rối ngày hôm qua, Hoàng Huy vẫn thấy ấm ức vì Ngọc Anh vừ vào trường hôm đầu mà đã bay một phát thành người nguy hiểm nhất trường còn cậu ta vấn đứng thứ ba trong hàng ngũ này. Nhìn bộ dạng lếch nha lếch nhếch cảu cô nàng đi vào nhà tắm, Hoàng Huy chỉ muốn đưa cô nàng sang Thái Lan chuyển giới cho xong. Sau vàu phút vệ sinh cá nhân, Ngọc Anh bước ra với quả đầu chôm chôm làm Hoàng Huy càng thêm ngứa mắt. Cậu ta cầm lược nắm chặt lấy đầu bà chị rồi chải từng phần nhưng vì tóc bà chị này cứng quá nên chải mãi không được. Ngọc Anh bị cậu em tra tấn đến đau cả đầu thì bực tức :
- Mày định cho chị mày thành hói hay sao mà chải như cạo đầu thế hả ?
- Tóc bà cứng như vừa xịt kéo thế tui chải bằng răng à, mãi không xẹp xuống được chút nào cả !- Hoàng Huy cũng giận không kém.
- Lược liếc làm cái quái gì ? – Ngọc Anh hất cái lược đi rồi đưa tay lên mồm liếm một cái vuốt lên đầu – Chỉ cần cái này là được rồi !
- Tởm lợm, sao tôi lại có bà chị kinh khủng như bà cơ chứ ? Chẳng giống con gái chút nào cả !- Hoàng Huy

MẸO NHANH MÁY TÍNH:

BẠN CÓ THỂ SỬ DỤNG NÚT MŨI TÊN ĐỂ CHUYỂN TRANG
« 2 3 4 5 6...31 ĐỌC TIẾP
Bình Luận Truyện
Tags:Truyện Tình Cảm , Hành Động , Hài , Nhỏ Tomboy đáng Ghét,
Đọc Thêm Truyện Nhé Bạn
[QC] ỨNG DỤNG MOBILE FREE
Hệ Thống Site

Thành Viên vs Truyện Wapchoi
© 2014 Wap Chơi