+ Chào bạn đã đến wap truyện của chúng tôi, chúc bạn online Truyện.Wapchoi.Mobi vui vẻ!
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Bạn Muốn Đọc Diễn Đàn Truyện | Truyện Dài Tập | Truyện Ngắn
Game Chiến binh CS - Chiến trường rực lửa
Chiến Binh CS là sản phẩm giải trí trực tuyến theo thể loại Mobile eSports 3D góc nhìn thứ 3
Tải miễn phí
Wap Truyện » Truyện Dài » Truyện Hay

Truyện Tình Cảm Học Đường - Nhỏ đáng ghét ... Em đã cướp trái tim anh rồi


hối hận khi thừa nhận một cách sỗ sàng là mình đã cố ý. Biết vậy nói là “vô tình” cho rồi.

Một kế sách có phần “nguy hiểm” lóe lên trong đầu Thiên Di. Vì cún con, can đảm lên, chắc anh ta không trách mình đâu.

Nhìn Vĩnh Khoa bằng nữa con mắt, Thiên Di nhoẻn miệng cười, bước tới trước mặt Vĩnh Kỳ, dịu giọng :

_ A, em nhớ nhầm, tại em nhầm phòng của anh với phòng của Vĩnh Khoa nên sẵn tay dọn luôn hai phòng. Đáng ra định phá phòng… - Nuốt nước bọt để lấy thêm can đảm, Thiên Di tươi cười nói tiếp – của Vĩnh Khoa. Cho em xin lỗi anh nhé! Hi hi.

_ Ôh, vậy sao. Thế thì anh bỏ qua cho em. Trả lại nó cho em này. Anh về phòng ngủ đây. Ngủ ngon.

Trao con cún tận tay Thiên Di, Vĩnh Kỳ quay lưng bước đi.

Thật ra, Vĩnh Kỳ thừa biết rằng Thiên Di đang nói xạo. Cậu chỉ cảm thấy ớn lạnh với luồng sát khí cạnh bên mình nên mới rút lui trước. Trò chơi còn dài mà.

Chỉ còn lại cả hai cùng con cún.

Nét mặt Vĩnh Khoa lúc này thật đáng sợ. Thiên Di chỉ ngậm móng tay cứ biết nói gì bây giờ. Nó lấp liếm nhìn Vĩnh Khoa.

Mãi một lúc sau, như cả một thế kỷ, Vĩnh Khoa mới cất giọng phá tan tành bầu không khí yên ắng :

_ Em cố ý?

_ Hơ, không phải, không phải đâu. Tại em muốn đuổi anh ta về phòng nên mới bịa ra cái lý do đó. Thật ra, phòng của anh ta là em cố tình phá, ai bảo anh ta dám động vào môi em khi không được sự cho phép của em cơ chứ.

_ Cho phép? Em …muốn hắn ta hôn lắm sao?

Ngẩng người khi phát hiện mình vừa nói một câu quá lố, Thiên Di vội giải thích:

_ Không, không thích. Em chỉ muốn trả thù anh ta thôi. Còn phòng của anh … tại … tại ai bảo anh đi làm mà không đóng cửa.

_ Lỗi của anh?

Càng ngày Vĩnh Khoa càng tiến sát gần Thiên Di làm nhiệt độ trong người nó tăng mãi, tăng mãi. Sợ sệt lùi lại phía sau, Thiên Di biện minh :

_ Không phải lỗi của anh. Tại…tại…à, tại nó.

Chỉ ngay vào con cún một cách “dứt cảm tình”, Thiên Di quăng mọi tội lỗi lên đầu bé cún ngây thơ vô số tội kia. Mặt bé cún như muốn nói lên điều nó đang căm phẫn “Đồ thiếu tình người!”

_ Tại nó? Vậy…chúng ta thịt nó nhé? – Vĩnh Khoa vẫn dửng dưng tiến đến phía trước.

Thịt..thịt sao?

Thiên Di ngơ ngác nhìn bé cún tội nghiệp rồi nhìn Vĩnh Khoa. Cuối cùng cũng chịu nhận mọi phần lỗi về phía mình.

_ Là tại em.

_ Tại em? Chắc chứ? – Vô tư.

*gật gật*

_ Vậy… phải phạt thế nào đây? Phạt em dọn dẹp cái đóng dưới nhà và cái đóng trong phòng anh? Hay là phạt đền bù tất cả những thứ em làm hư? Hay là ….cắt lưỡi em vì tội đổ lỗi cho thú vật?

Dọn dẹp? Chẳng khác nào bắt Thiên Di tàn phá thêm mọi thứ sao. Đền bù? Nó làm gì có tiền mà đền. Thật biết cách làm khó người khác mà. Đổ lỗi cho thứ vật? Nó có muốn vậy đâu chứ. Ai bảo có người hung hăng quá làm gì nên nó mới sợ và trốn tránh tội lỗi.

Dừng lại ở một cách mà cho là đã quá gần, Vĩnh Khoa nhẹ nhàng nâng càm Thiên Di, đôi mắt cậu chạm ngay vào đôi mắt nó, cậu âu yếm nhìn nó :

_ Phạt em….cho anh….

Cho .. cho cái gì chứ?

Thiên Di trố mắt nhìn “chồng” mình, tia nhìn chứa đầy chữ “nguy hiểm” trong mắt Vĩnh Khoa làm nó ngầm hiểu ý đồ đen tối của cậu. Thụt lùi lại một bước, Thiên Di lắp bắp :

_ C…Cho…..cái…i….g..gì..c..chứ….

_ Tất cả! – Thản nhiên đến đáng sợ.

___End chap 32___

Áng mây thứ 33 : Cái bẫy đáng nguyền rủa.


Buồn cũng phải sống
Chán cũng phải sống
Đau cũng phải sống
Mất hết niềm tin cũng phải sống
Vậy sao không vui vẻ lên mà sống


Tất….tất…cả….là….ý…..gì….chứ..?

Với gương mặt không thể nào ngố hơn được nữa, Thiên Di nhăn trán nhìn Vĩnh Khoa e dè, đáp lại cái nhìn của nó là nụ cười ma mãnh của cậu.

Mất một lúc khá lâu để điều chỉnh lại nhịp tim cho ổn định theo chu kỳ hoạt động. Máu lưu thông trông cơ thể bắt đầu đều đặn hơn, không nhanh cũng không chậm. Hệ thần kinh được khởi động lại toàn bộ, hoạt động hết công suất. Thiên Di mới dám thều thào như kẻ sắp ra đi vĩnh viễn :

_ Anh nói cho anh tất cả là ý gì?

Khẽ cười khi nghe Thiên Di hỏi thế, vì cậu biết nó đang nghĩ chuyện quái gì ở trong đầu mà. Cậu cố tình dẫn dắt nó vào con đường “tội lỗi” đấy.

Bước sang hướng khác một vài bước và yên vị trên chiếc ghế nhỏ trong phòng Thiên Di, Vĩnh Khoa nhếch môi :

_ Thì tất cả ở em.

_ Cho ,…cho.. cái gì mới được chứ? – Mặt ửng đỏ.

_ Tất cả. – Ngưng lại để quan sát biểu hiện trên gương mặt cô vợ bé nhỏ của mình, Vĩnh Khoa ma mãnh nói tiếp – Em đang nghĩ gì trong đầu thế?

Nheo mắt nhìn Vĩnh Khoa, Thiên Di lấp liếm nói :

_ Thì anh nói … cho anh tất cả. Là sao? Cho ..cho..gì cơ chứ?

Cố mím môi thật chặt để không bật cười thành tiếng, Vĩnh Khoa lấy lại phong độ, với vẻ mặt vô tư lự :

_ Em muốn cho anh cái gì?

_ Cho ..cho gì? – Ngây thơ.

Lơ đễnh nhìn vào đồng hồ trên tay, Vĩnh Khoa nhận ra đã quá muộn, vì sợ mai nó dậy không nổi để đến trường thì lại đổ lỗi cho cậu nên đành dừng cuộc trò chuyện “đen tối” ở đây vậy.

Đứng dậy một cách dứt khoát, trước khi bước ra khỏi phòng, Vĩnh Khoa ngoảnh đầu lại và nói :

_ Cái em muốn cho anh, đợi đến khi chúng ta kết hôn thì anh sẽ lấy.

(Cấm suy nghĩ đen tối ^^)

Bỏ lại một mình Thiên Di với câu nói ấy trong đầu. Nó ngồi ngơ ngẩn suy nghĩ và dịch nghĩa của câu nói ấy mà không hiểu Vĩnh Khoa muốn lấy thứ gì từ nó nữa.

Dù gì cũng thể ngủ được, phải tìm rõ ngọn ngành của câu nói ấy cái đã. Nếu không thì nó sẽ thắc mắc mãi thôi.

Nghĩ bụng. Thiên Di liền đứng lên và chạy qua phòng Vĩnh Khoa gõ cửa. Ngạc nhiên khi nhìn thấy nó hiện diện trước cửa phòng mình trong khi mình vừa mới về phòng chưa đầy 5 phút. Vĩnh Khoa nhíu mày :

_ Sao lại qua đây?

_ Em có chuyện muốn hỏi. – Nhanh chóng đi vào vấn đề chính.

_ …

_ Anh nói cái em muốn cho anh, đến khi kết hôn anh sẽ lấy, là cái gì? – Thành thật, ngây thơ.

Không ngờ câu nói ấy có tác động mạnh mẽ tới trí não Thiên Di tới vậy. Vĩnh Khoa hắng giọng, đôi mắt ánh lên tia tinh nghịch :

_ Em nghĩ là gì?

_ Em không biết nên mới chạy sang đây hỏi anh nè! – Chán nản nhưng vẫn không từ bỏ.

Ngẫm nghĩ một lúc, Vĩnh Khoa đinh ninh :

_ Nhẫn!

_ Nhẫn?

_ Đúng. Là nhẫn. Khi kết hôn, anh sẽ nhận. – Vô tư.

_ Nhưng em có nói sẽ cho anh nhẫn sao? – Nheo mắt.

Khựng lại vài giây khi nghe Thiên Di “thách đố” ngược lại mình, Vĩnh Khoa không ngờ cô vợ nhỏ cũng ma mãnh đến vậy. Cậu khoanh tay trước ngực, dửng dưng nói như thế đấy là một sự thật :

_ Đương nhiên, em phải tặng nhẫn cho anh. Con gái phải tặng nhẫn cho con trai trước ngày cưới. Em mà còn hỏi nhiều, tới lúc đó, anh không nhận nhẫn đâu đấy!

Có chuyện đó nữa sao ta? Sao con gái lại là người tặng nhẫn?

Một cái lý dó hết sức “có duyên” và chưa từng nghe ai nói bao giờ đã được Vĩnh Khoa tìm ra và sử dụng trong trường hợp này. Ai mà tin cái lý do “lãng xẹt” không tồn tại ấy chứ?

Nhưng không, có đấy!

_ Thật sao? – Nghi ngờ

Lấy tay bún vào trán Thiên Di một phát rõ đau, Vĩnh Khoa thản nhiên nhún vai :

_ Thật. Tất cả, có nghĩa là chiếc nhẫn ấy chứa đựng đầy tình cảm của em, tất cả những gì có trong em điều được truyền vào chiếc nhẫn ấy.

Gật đầu vài cái chứng tỏ điều mình vừa nói là hoàn toàn chính xác, Vĩnh Khoa thật không ngờ mình có cái tài bịa chuyện số một như vậy.

Đợi cho những ý nghĩa ấy ngấm vào não bộ của Thiên Di, Vĩnh Khoa mới nghiêm giọng ra lệnh :

_ Giờ thì về phòng ngủ đi. Tội lỗi của em anh còn chưa tính sổ đấy.

Thoáng giật mình khi nghe qua hai từ “tội lỗi” Thiên Di liền co giò bỏ chạy. Điều đó làm gương mặt ai kia thấp thoáng nét cười hạnh phúc.

------------------------------------------

Một ngày mới lại ùa đến, đúng là không gì có thể ngăn nổi thời gian chạy đi nhỉ? Mới đó mà đã gần mấy tháng trời Thiên Di “ăn nhờ ở đậu” nhà “chồng” rồi. Nhanh thật. Trái tim của nó cũng đã biết yêu từ đó. Con đường quen thuộc mà ngày nào nó cũng đi, không nhàm chút nào. Gió vẫn vậy, cứ nghịch tóc sóc con, mơn man thật dễ chịu. Ánh nắng ban mai làm cho tâm hồn người ta như được gột rửa, tinh khiết như sương, ấm ấp như vòng tay của ai đó.

_ Sao rồi?

Vì mãi thưởng thức những thanh điệu của nhịp sống mà Hải Nhân đi bên cạnh lúc nào sóc con cũng chẳng hay biết. Ngoảnh đầu lại, Thiên Di chán nản báo cáo tình hình một cách não nề nhất :

_ Thất bại thê thảm. Em đã làm cho căn nhà không còn là nhà nữa. Và cũng nhờ con cún này đây…

Mọi chuyện được thuật lại dưới sự đau khổ của sóc con, tưởng sẽ có người đồng cảm, nhưng, sự tiếp nhận câu chuyện thật nhiệt tình và hứng thú của Hải Nhân làm cho Thiên Di càng buồn thêm.

Đơn giản thôi, chính Hải Nhân đã tạo dựng nên kịch bản thì cậu sẽ biết trước được kết thúc của câu chuyện nên rất phấn khởi – vì đó là điều cậu muốn cơ mà.

Vĩnh Khoa ơi Vĩnh Khoa, cậu sẽ còn khổ dài hạn với tôi. He he he.

Thầm cười khi nghĩ đến nét mặt của Vĩnh Khoa, Hải Nhân chưa bao giờ cảm thấy “happy” như lúc này. Cũng chính cử chỉ ấy đã làm sóc con chú ý đến, tỏ vẻ nghi ngờ, Thiên Di hỏi xoáy Hải Nhân :

_ Anh vui lắm sao?

_ Vui lắm – Khựng lại, đổi thái độ ngay lập tức – Không, vui gì chứ. Tội cho bé Di quá, để lần sao anh sẽ chỉ em cách khác nhé. Đừng bùn nữa!

_ Huh, đành vậy chứ biết sao bây giờ!

Cả hai cùng đến trường trong bầu không khí mát mẻ, một bước đi tâm trạng ủ ê, một bước đi đầy hưng phấn với vẻ khoái chí hiện rõ ra mặt. Thật đối lập!

Trả lại con cún quậy tột đỉnh cho chủ nhân đương thời của nó, Thiên Di đâu biết rằng có hai tâm trạng cũng đang rất rất “hả dạ” sau khi nghe nó kể mọi chuyện của ngày hôm qua.

Lớp học dần dà đông hơn.

Cũng đã một thời gian khá dài không nhìn thấy Lập Hân và Tiểu Na đến lớp, chỉ nghe nói là họ đã chuyển trường mà không ai biết lý do là vì sao. Chỉ có duy nhất ba người trong lớp này biết. Về anh chàng “khai gian tuổi tác” – Dương Chính An cũng lặn đâu mất tâm, thật không ngờ cậu ta lại có thể dùng cái dung mạo “trẻ thơ” của mình để được vào cái lớp này học. Đúng là những người quen biết với Vĩnh Khoa không một ai đáng tin cả.

-----------------------------------------

Giờ ra chơi, Thiên Di lon ton “dạo mát” quanh trường mà không thèm nói với ai một lời nào làm cho ba người kia sốt ruột tìm kiếm.

_ Hi!

Nghe tiếng gọi, Thiên Di quay quắt lại, người trước mặt nó là ….để xem, không có khuyên tai.

_ Vĩnh Khoa? Sao anh lại ở đây? Anh không đi làm sao?

Vì là anh em sinh đôi nên giọng nói của họ có phần giống nhau đôi chút nên không tài nào phân biệt hai người họ bằng giọng nói cả. Bằng chứng là khi đó, Thiên Di cũng đâu nhận ra người đó đâu phải Vĩnh Khoa khi nghe giọng nói.

Một nụ cười hình thành trên khóe môi ai kia, rời khỏi cái gốc cây to lớn, ai kia khẽ nhếch môi :

_ Anh đến đây vì nhớ em!

Nhớ sao?

Mặt Thiên Di (lại) đỏ bừng khi nghe “chồng” mình nói thế, nó mừng đến nổi không nói nên lời. Vĩnh Khoa khẽ bước tới một bước, đưa tay chạm vào mái đầu thật nhẹ, cậu nâng càm
« 1... 32 33 34 35 36...88 ĐỌC TIẾP
Bình Luận Truyện
Tags:Truyện Tình Cảm Học Đường, Hành Động, Nhỏ đáng ghét ... Em đã cướp trái tim anh rồi,
Đọc Thêm Truyện Nhé Bạn
Truyện Hay : Chuyện tình người đàn ông không con (146 lượt xem)
Truyện Hay : YÊU ĐẾN CHẾT (227 lượt xem)
Truyện Hay : THƯ GỬI MẸ CHỒNG TƯƠNG LAI ! (150 lượt xem)
Truyện Hay : Cho những người từng lướt qua cuộc đời nhau (240 lượt xem)
Truyện Hay - Đừng bao giờ từ bỏ khát vọng - Nick Vujicic (6171 lượt xem)
Truyện Hay : CHỈ CÓ THỂ LÀ OMACH (287 lượt xem)
Truyện Hay : GỬI ẤY, NGƯỜI YÊU TUƠNG LAI CỦA TỚ ! (112 lượt xem)
Truyện Hay : CHƯA GÕ AI MÀ BIẾT CỬA CÓ MỞ HAY KHÔNG (575 lượt xem)
Truyện Hay - Phía Sau Một Cô Gái (2719 lượt xem)
Truyện Hay : Em không còn khóc nữa đâu anh (122 lượt xem)
[QC] ỨNG DỤNG MOBILE FREE
Hệ Thống Site

Thành Viên vs Truyện Wapchoi
© 2014 Wap Chơi
Chiến Binh CS